>>  Site Map >>  Forums >>  Tủ Truyện

Forum module - topics in forum:



Tủ Truyện - download, giới thiệu các chuyện ngắn, dài tiểu thuyết kiếm hiệp



♥[thÁng 8 ngỌt ngÀo]♥

Quỳnh cười lặng lẽ bước song song với Minh trên con đường đầy lá me bay trên đường Lê Duẩn, cảm thấy cả thế giới ồn ã phức tạp ngoài kia chẳng là gì cả, có chăng nó chỉ ở đâu đó trong một tấm gương phản chiếu, và nó không có thực, không có thực trong giây phút Quỳnh và Minh đi bên nhau.

_ Minh này, anh có cảm thấy ngột ngạt ở cái chốn đông đúc này không? Sài Gòn có khác Hà Nội lắm không anh?
_ Khác nhiều chứ, Sài Gòn nhiều bụi, nhiều khói…làm người ta dễ say quá em ạ, và Sài Gòn còn có cả những cô gái khiến con trai Hà thành điên đảo….
_ Ui da, các anh nói chuyện khiến bọn con gái tụi em…chảy thành bơ cả….con gái Sài Gòn không biết nói bóng bẩy đâu anh…
_ Ừ, cũng giống như con trai Hà Nội không thể nói một cách chân thật rằng: “Em thích anh, em thích anh tự nhiên như những con sông miền Tây vẫn chảy, em thích anh thật nhiều và không giấu giếm”….Á á…
_ Anh chọc em đấy à, cho anh chết nè, cho chết nè…

Quỳnh và Minh đùa giỡn suốt trên con đường về khách sạn của Minh, anh vào Sài Gòn được một tuần, và anh phải công tác ở đây một tháng, thật chẳng dễ chịu gì để xa Hà Nội, nhưng cái tò mò về cô bạn mà anh quen khiến anh cảm thấy hăng hái và náo nức, anh muốn gặp cô bé đã làm quen với anh một năm. Minh và Quỳnh không phải quen nhau một cách tình cờ trên mạng, một lần anh theo ban nhạc trong trường vào miền Nam giao lưu với Đại học Kiến Trúc TP HCM, và Quỳnh đã chủ động làm quen với anh, anh cảm thấy hơi bất ngờ trước sự tự tin và bạo dạn của cô bé…Rồi từ ngạc nhiên, anh đã chuyển dần nó thành thích thú và thói quen đáng yêu nhất của anh, cô bé đã làm anh chợt bừng tỉnh trước thế giới muôn màu của cô bé, cô bé đã đặt cho anh một lô một lốc những cái tên đáng yêu: Trái Cà Chua (“chào Trái Cà Chua, hôm nay Trái Cà Chua có nhiều nước không, xanh hay đỏ”), Lóc Chóc (“Lóc Chóc này, hôm nay em lây bệnh lóc choc của anh rồi, đi đứng thế nào mà ngã cả xe Lóc Chóc ạ”), Nhăn Mũi (“Nhăn Mũi ơi, hôm nay em cảm rồi, cái mũi nó cứ đỏ ửng lên”)…và vô khối các loại tên khác nhau mà cô bé nghĩ ra khi nhắn tin cho anh, vì qua những lời anh kể và biểu hiện, cô bé tự động đặt cho anh những cái tên ngộ nghĩnh như thế và anh cảm thấy hơi buồn cười vì anh không nghĩ có lúc anh lại trẻ con đến như thế, anh yêu tất cả các tên mà cô bé đặt cho anh, anh thích tất cả những điều cô bé quan tâm đến anh, và yêu cả cái cách cô bé mè nheo nũng nịu với anh…Vì thế, hôm nay anh tình nguyện đi công tác tận thành phố để được gặp cô bé đánh thức anh mỗi ngày và quẩy rối anh suốt buổi tối…

Trước lúc vào thành phố, Quỳnh đã nói với anh rất nhiều về chuyến đi này:
“Nhăn mũi này, anh hãy vào Sài Gòn nhé, em có một món quà bất ngờ dành cho anh, anh nhớ nhé, đó sẽ là món quà đặc biệt nhất mà em dành cho anh, em không biết sau này sẽ thế nào, nhưng em muốn dành cho anh một điều bất ngờ nhất mà em đã từng nghĩ ra, em tin rằng anh sẽ thích nó, anh nhé, hãy nhớ đến em và món quà em dành cho anh”

Và anh gặp Quỳnh, Quỳnh xinh xắn hơn những gì anh nghĩ, như Quỳnh của thực tế trầm tĩnh và nghiêm túc hơn Quỳnh của internet, nhưng cô bé có một sức thu hút kỳ lạ, khiến anh cảm thấy thực sự xao xuyến khi nhìn thấy Quỳnh đứng đón anh ở sân bay, cô đứng một mình, lặng lẽ, vai khoác ba lô, cái nắng tháng bảy khiến hai má cô đỏ ửng, mồ hôi lấm tấm hai bên thái dương, khi trông thấy anh, cô hơi ngỡ ngàng và chỉ cười nhẹ một thoáng, nhưng anh thấy được cả sự âu yếm hiện rõ trong đôi mắt thơ ngây và mở to của cô bé…

Nhưng cô bé và cả Minh nữa, thích nghi nhanh hơn những gì anh nghĩ. Gặp nhau vài lần, cả hai đã cởi mở hơn nhiều, cả hai nhắc lại những chi tiết đã theo suốt hai người hơn một năm trời, cô bé cười nhiều hơn, mắt long lanh hơn và đôi bàn tay lúng túng hơn trong tay anh…
Đến khách sạn, Quỳnh đứng với anh trước cửa thật lâu, Minh bảo:

_ Em…
_ Shhh…

Quỳnh đưa tay không cho Minh nói, rồi thì thầm:

_ Anh hãy đứng yên thế này thôi, anh đừng nói gì hết, em chỉ muốn nhìn anh, nhìn sâu vào mắt anh, nhìn thẳng vào con người anh.

Hai người đứng nhìn nhau như thế, thật lâu, thật thật lâu, Minh đọc tất cả những những cơn gió tầm xuân nhè nhẹ, những bong hoa biểt rung rinh trước gió và cánh đồng lúa vàng ươm trong ánh mắt Quỳnh, còn Quỳnh, Quỳnh nhìn thấy hết cả bầu trời mùa đông sương trắng, cả những ánh nắng mùa thu lan tỏa và những ngọn lửa cháy rực của mùa hè trong đôi mắt Minh…
Đột nhiên Quỳnh cười và thầm thì vào tai Minh:

_ “Mắt Đỏ”, em về đây, mắt anh đỏ lên cả rồi Mắt Đỏ ạ, chắc hồi nãy đi tụi mình ham chơi quá, em về đây Mắt Đỏ nhé…
_ Ừ, em về nhé, ngày mai chúng ta lại gặp nhau…
Quỳnh quay đi, nhẹ bước xuống cầu thang, nhưng cô bé quay trở lại, nắm lấy tay Minh và khẽ nói:
_ Minh này, em muốn có một yêu cầu được không?
_ Em nói đi, anh đang nghe em đây…
_ Anh chỉ còn ở đây một tháng, em muốn chúng ta có một sweet august được không anh, em muốn một tháng anh ở đây, mỗi ngày chúng ta bên nhau sẽ là một niềm vui cho anh, anh để dành , sau này, đem ra vui từ từ…cũng được mà, phải không anh?

Minh cười, ngạc nhiên về lắm trò cô bé này bày ra…

_ Ra là món quà của em đấy ư? Tuyệt thật, ừ, chúng ta sẽ có một tháng tám ngọt ngào…ngọt ngào thật sự như đôi môi hồng đào của em…

Quỳnh mỉm cười hạnh phúc, nhưng không hiểu sao, cô lại thấy cay cay nơi khóe mắt, cô cố nén lại cảm xúc của mình, nhưng không thể ngăn được những giọt nước mắt nóng hôi hổi rơi trên tay Minh…

_ Quỳnh, tại sao em khóc, can chi em khóc hở em, đừng, em làm ơn đừng nhỏ một giọt nước mắt nào, anh có thể làm mọi thứ chỉ để thấy nụ cười của em thôi, em hiểu không?
_ Em hiểu, em xin lỗi anh, em cười nè, em cười mà….

Rồi Quỳnh cười, hớn hở như em bé được kẹo, cô thì thầm:

_ Ngày mai anh nhé, ngày mai sẽ là ngày đầu tiên của tháng tám của chúng ta…

Quỳnh bước vội về nhà, long cô bỗng dưng muốn khóc một cách kỳ lạ, cô choáng ngợp trước hạnh phúc cuộc sống dành cho mình, cô muốn hét to lên rằng cô thích Minh thật rồi, thích đến tận cùng những ngóc ngách của con người phức tạp của cô, ở bên Minh, cô thật sự tan chảy trong hạnh phúc…Nhưng…tại sao cô lại lo lắng, tại sao cô lại muốn khóc…

“Mắt Cận ơi, những giọt nước mắt của Mắt Ướt chỉ làm cho tâm hồn Mắt Ướt trở nên tinh khiết mà thôi, chỉ là những giọt sương thôi Mắt Cận nhé” Quỳnh đã nhắn tin như thế…

Rồi tháng tám đến, đẹp như từng đợt gió thu trong trẻo hay những con nắng chan hòa đến nao lòng, Quỳnh dẫn Minh đi khắp nơi, chỉ cho Mình thấy con đường đầy nắng mà Quỳnh cực kỳ yêu…Quỳnh còn nhớ mãi hình ảnh Minh cùng đi ăn phá lấu trong những quán cóc lề đường, nước mắt ràn rụa, hít hà liên tục vì cay…

_ “Ôi dào” ơi, “Ôi dào” thấy phá lấu có ngon không?

“Ôi dào” đang nhăn nhó vì ớt cũng phải bật cười trước cái tên ngộ nghĩnh mà Quỳnh đặt cho mình, Minh vẫn nhớ cô bé Quỳnh vẫn thường nói chuyện với mình trong điện thoại và những giờ online bất tận thật dễ thương, nhưng Minh không ngờ Quỳnh ở ngoài lại có sức thu hút đến như vậy, dường như không còn là cô bé nũng nịu nhõng nhẽo nữa, mà là một cô gái ngọt ngào và nhạy cảm đến vậy, anh không giải thích nổi sự khác nhau đó, vừa có vẻ gì thường ngày của “cô bé trên net”, vừa có nét tinh nghịch dịu dàng mà anh hiếm thấy ở các cô gái trẻ bây giờ…

Cứ mỗi ngày trôi qua, Quỳnh lại mang lại cho Minh những cảm giác mới mẻ, có hôm cô rủ anh đi xem phim, cả hai cùng cười nắc nẻ…có hôm, cô dẫn anh ra ngoài dinh Thống Nhất, cả hai đứa ngồi nghe cây lá reo, rồi cùng hát lên bản nhạc mà Minh và Quỳnh đều thích “Ru tình”…Quỳnh nhắm mắt hát mơ màng, Minh chợt sửng sốt trước vẻ đẹp “em hong tóc bên hồ” của Quỳnh, Quỳnh thanh thoát trong gió và trong tiếng reo vi vu của trái tim Minh, Minh nhắm mắt lại, bao giờ cũng vậy, chỉ cần một chút hình ảnh của Quỳnh lọt vào trong đầu anh, anh đều nhắm mắt lại, anh cảm nhận vẻ đẹp đó rõ hơn khi nhắm mắt…

Lại có hôm, Quỳnh chẳng đi với Minh, nhưng Quỳnh lại gửi những tin nhắn đến nao lòng…
“Mắt Cận ơi, hôm nay Quỳnh bận đi lễ với bố mẹ rồi, Mắt Cận ở nhà ngoan nhé, à, hồi chiều, Quỳnh đã nấu một ít đồ ăn đem đến cho Mắt Cận rồi đó, nhớ ăn nhé…”
“Mà này, không gặp Mắt Cận, Quỳnh nhớ ghê cơ…đấy đấy, Quỳnh cũng biết tiếng Hà Nội rồi đấy nhé…Quỳnh nhớ đến nỗi cơm khét luôn đây này…”
Minh bật cười vì những sự so sánh của Quỳnh, cô bé này, vừa có cái gì đó thân quen, vừa có cái gì đó thật lạ…khiến anh bồi hồi mãi…

Rồi những ngày của tháng tám cứ trôi qua như một giấc mơ, một giấc mơ ngọt ngào của chè và kem, của những lần lang thang, của những cốc bia dọc các con đường, của những nụ hôn trao nhau vội vã giữa chốn đông người, của những tin nhắn yêu thương tinh nghịch…Minh thật sự đã tin vào cái điều kỳ diệu trước mắt, đó là món quà nhạy cảm dễ thương đang cận kề bên anh, giữa cái nắng mùa thu dịu dàng ấm áp, giữa những cơn mưa bất chợt, vẫn là em với dáng cao gầy thanh thanh giữa Sài thành ồn ào và tấp nập…Ở bên Quỳnh, Minh vẫn thấy mình lơ lửng trong suối tóc dài của cô, trong hơi hướm ấm áp của cô…

Ngày cuối cùng của tháng tám, Minh và Quỳnh cùng ngồi với nhau ở một góc nhỏ trong nhà thờ Đức Bà, chỉ ngồi bên nhau nhìn mọi người đi qua, chợt bật cười vì những ánh mắt lạ lẫm của người đi đường….

Đột nhiên, Minh nhìn sang giấc mơ của mình, anh chợt ngạc nhiên khi thấy những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt cô, cô khóc và vẻ mặt đột nhiên run rẩy đến tội nghiệp. Minh cuống quýt hỏi:

_ Quỳnh, em sao thế, em làm sao thế? Anh làm gì em giận ư? Quỳnh ơi, em đừng như thế, làm ơn đi Quỳnh, những giọt nước mắt của em làm sao thế này…?
_ “Cơn gió” của em ơi, em xin lỗi anh, đến hôm nay, em mới có thể nói với anh điều này, em không phải là cô bé trên net của anh, đó là em của em, Như Quỳnh, còn em là Thanh Quỳnh…Như Quỳnh là em sinh đôi của em, Như Quỳnh đã ra đi cách đây hơn một tháng vì căn bệnh chết người, trước khi mất, Như Quỳnh đã nói với em về anh, cô bé đã lưu lại toàn bộ những gì hai người nói chuyện với nhau, và cô bé đã bắt em phải hoàn tất nốt việc mà cô bé đã hứa với anh về “Tháng Tám ngọt ngào”, cô bé muốn em giả làm Như Quỳnh để cùng anh qua hết tháng tám này…Em đã không thể nào từ chối được ước nguyện cuối cùng của cô bé, em đã làm Như Quỳnh suốt một tháng nay, nhưng em lại không thể kềm lòng trước một người như anh, anh đã cùng chia sẻ những sở thích, thói quen của em, em thật lòng xin lỗi anh và Như Quỳnh, em đã yêu anh, em đã yêu anh tận đáy lòng, sâu trong cả những góc khuất nhất của em, em biết như thế là không được, anh yêu Như Quỳnh chứ không phải Thanh Quỳnh, Minh ơi, nếu bơ có thể biến thành bánh mì, em xin hứa sẽ yêu anh như thế, tất cả thú rừng sẽ thành những con vật đáng yêu nếu em có thể yêu anh…Minh ơi, em xin lỗi anh và cả Như Quỳnh nữa, em đã…..

Quỳnh vội vã bỏ chạy sau những lời đó, cô không có đủ can đảm để chứng kiến vẻ mặt bàng hoàng thảng thốt của Minh…Anh không nói một lời nào, anh ngồi yên đến bất động, anh im lặng đến hoảng sợ…Ôi, cái gì thế này, Như Quỳnh của anh đã chết, và Thanh Quỳnh cũng đã ra đi, ôi, cái quái quỷ gì đang xảy ra thế này, tại sao? Tại sao anh lại phải rơi vào cái tình cảnh oái ăm này, tại sao anh không nhận ra sự khác nhau ngay từ lần đầu, và tại sao anh lại yêu Thanh Quỳnh tự nhiên như thế, tại sao cái hình ảnh thanh thoát đã ngự trị lòng anh, hòa lẫn với vẻ hồn nhiên nhí nhảnh của Như Quỳnh…

Rồi Minh cười, anh uống hết những lon bia Thanh Quỳnh để lại, lẳng lặng đi về, đến khách sạn, anh tắm rửa rồi châm một điếu thuốc, mặc dù đã lâu rồi anh mới lại hút thuốc…

Anh phải làm gì đây? Như Quỳnh có lỗi gì đâu? Thanh Quỳnh có lỗi gì đâu? Tất cả như một trò chơi, thú vị nhưng cay đắng, anh yêu ai? Như Quỳnh hay Thanh Quỳnh, câu hỏi đó xoay như chong chóng trong đầu anh, những ý nghĩ cứ quyện chặt vào nhau….rồi anh trôi vào một cơn mộng mị kinh hoàng….
Anh trốn chạy về Hà Nội, không Như Quỳnh, không Thanh Quỳnh, anh muốn trốn chạy cả cô bé hồn nhiên vẫn hàng ngày đánh thức anh bằng tin nhắn và quấy anh suốt buổi tối bằng YM. Anh trốn chạy cả cô gái ngồi đong đưa tóc trong gió ở Dinh Thống Nhất, mặc dù cả hai hình ảnh vẫn hàng ngày đùa giỡn với anh…anh trốn chạy cả anh, tất cả…

Máy anh có tin nhắn, anh lặng lẽ đưa lên đọc: “Nhăn mũi ơi, Nhăn mũi hãy thay Như Quỳnh chăm sóc cho Thanh Quỳnh nhé, Như Quỳnh yêu cả hai người – tin nhắn của Như Quỳnh”….

Thanh Quỳnh ngồi khóc khi gửi tin nhắn đó, nhưng có lẽ…một ngày mai…




Search from ALEXA


put your ads here