>>
Site Map
>>
Forums
>>
Tủ Truyện
Forum module - topics in forum:
Tủ Truyện - download, giới thiệu các chuyện ngắn, dài tiểu thuyết kiếm hiệp
Cú trả thù ngọt ngào!!! Sweet Revenge!!!
Cái này hôm nọ đang ngồi học Toán trong lớp, tự nhiên nghĩ ra,...
Hôm nay tôi, 1 cây viết đầy '' tài năng '', xin thất lễ 1 lần nữa chiếm đất kinh doanh của bà koan để trình bày những tác phẩm...kinh dị của mình!!! ^^
************
- Cạch cạch cạch!!! - Con Mai gõ cây thước tành tạch lên cái mặt bảng đen xì cũ kĩ, mặt mày nghiêm nghị, 1 tay chắp đằng sau đít hệt ông quản sinh đầu hói già lụ khụ của trường, mắt lim dim - Đề nghị tất cả chú ý!!!
Mặc kệ cho Bộ mặt Tao-đang-có-việc-quan-trọng của con bạn, 7 đứa phía dưới vẫn cắm cúi việc ai nấy làm...
7 cặp mắt, chẳng có cặp nào thèm ngước lên nhìn con Mai lấy 1 cái...
1 giây...
2 giây...
3 giây...
Con nhỏ Lý Mạc Sầu (<= ý nói con Mai) đang đứng cạnh cái bảng thô xì đang đưa cái mặt xấu xí của nó ra mà cười hê hê chọc quê: '' Hình như mày ko tồn tại '' vào cái khuôn mặt đang đỏ dần lên vì sự phớt lờ của lũ Bạn-Thân-Từ-Năm-Lớp-1 này...
Nó tức tối hét toáng lên:
- TỤI BAY BỊ ĐIẾC BẨM SINH HẢ???
Đến lúc này thì thằng Cường '' Bò húc '' mới chịu bỏ cái máy bấm điện tử của nó xuống, ngước cặp mắt thờ ơ liếc Con Lừa trên bảng rồi lại cắm cúi nghiệp vụ Ình-chíu cao cả vinh quang của mình...
- Nghe đây!!! - Con Lừa lấy cây thước gỗ đặt lên màn hình của Bò Húc - Tụi bay biết thằng Trịnh Quốc Dương bên lớp 12C ko???
Nhỏ Thiên Thanh, quả đúng như dự đoán, nghe nhắc tới trai là mắt nó liền vặn công suất lên tới 1000kJ, sáng rỡ hăm hở...
- Ai mà chẳng biết thằng khỉ khô đó là Đội trưởng đội bóng rổ, gái theo hàng đống, mày hỏi câu khác đi!!! Câu này dễ quá!!! - Mọt Sách oang oang cái giọng ồ ồ của nó ra vẻ Ta Đây biết tất!!!
- Thì sao??? - Nhỏ Lý nhồm nhoàm miếng mận, trông ko có vẻ gì là hăm hở lắm - Bà yêu thằng khoe khoang đó rồi hả???
- Ko!!! - Con Mai lắc đầu, tay lấy thước hất văng cái máy bấm của thằng Cường chỗ khác, làm thằng này đau khổ nhăn nhó hệt tụi Khỉ Đít đỏ bên Châu Phi - Ngược lại!!! Tao muốn phục thù!!!
- Thằng đó...sỉ nhục bà??? Cưỡng hiếp bà??? Giết cha mẹ bà??? - Lâm, thằng bạn chí cốt của tôi, lên tiếng chọc ghẹo...
Bốp!!!
1 gậy ko thương tiếc vào mái đầu ổ quạ của thằng bé, làm hắn đau thiếu điều khóc tu tu lên...
- Ko!!! Tụi bay ko thấy hả??? Nó đã xỉ nhục toàn thể học sinh khối 12 này!!! = cái mặt ngông nghênh oai như Cóc chết đc đóng băng âm 10 độ, xỉ nhục toàn bộ tụi con gái...Và tệ nhất!!! Thằng đó đã xỉ nhục Tao, Nguyễn Thị Xuân Mai!!!
Con Mai hùng hổ đấm ngực, ko thèm để ý trông nó lúc này buồn cười hệt 1 thằng hề!!! 1 Trần Quốc Toản giáng thế!!!
- Hahaha.... - Thằng Cường bật cười lớn - Bà bị thằng cu đó đá đít chứ gì??? Yêu đơn phương ko đc người ta để ý thì nói đại đi!!! Vòng vèo tam quốc quá!!! Hahahha...
- Mày...làm ơn ngậm cái Bô nẹt khói của mày lại đi Cường!!! - Con Mai trừng mắt nhìn nó - Tao muốn phục thù vì thằng đó cướp mất chức chủ tịch Hội học sinh của tao!!! Yêu đơn phương cái đầu mày!!!
- À há!!! - Cả lũ nhướn mắt lên - Thì sao???
- First cut is the deepest!!! - Nó vắt cây thước lên vai, tay kia chống nạnh - Tao muốn 1 trong đánh gục thằng đó, rồi đá đít thật đau!!!
- À há!!! - Thiên Thanh vuốt vuốt tóc, săm soi mấy ngón tay nõn nà tiểu thư của nó...
Tụi con trai mất hứng, lại cắm cúi chăm chỉ vào việc khi nãy làm dở...
Thằng chơi game, thằng chơi Sudoku, thằng nhắn tin cho huynh đệ gần xa...
- Và tao nhận thấy... Người xứng đáng nhất trong công việc quan trọng này là...mày, Minh Nhật!!!
Đến lúc này thì có cho 10 triệu bắt tôi tiếp tục nghiên cứu Bảng Tứ Kết F4 thì tôi cũng ko thể...
Miếng mận mới cho vào mồm chưa kịp nhai đã chui tọt vào cổ họng và vui vẻ đóng đô ở đó, ko chịu xuống dạ dày làm tôi phải khục khặc cố khạc cái vật chướng chết tiệt đó ra, hậu quả của việc ăn tham và...của cái câu Shock muốn đập mặt vào bàn của con Mai lúc nãy!!!
Hình như chuyên gia gây Shock của mọi thời đại có ảnh hưởng tới ko chỉ mình tôi, nạn nhân xấu số của vụ Phục thù chết toi này, mà cơn chấn động vang khắp hết tới các thành viên khác của nhóm...
Thằng Cường đang nhóp nhép sing-gôm Double Mint cắn cả vào lưỡi...
Trò bắn nhau loạn xà ngầu của nó ò è cái câu ''Game over!!! Game over!!!'', loạn cả lên...
Thằng Lâm đang nhâm nhi trà đá, nghe xong phun cả vào mặt của nhỏ Lý ngồi gần đấy, làm con này vừa vuốt mặt, vừa bốc khói nghi ngút, tay giơ củ đấm đầy...đe dọa...
Thằng Mọt Sách cục cả đầu vào tường, làm 5% chất xám quí giá của thằng này văng cả hết ra ngoài!!!
- CÁI GÌ??? - Cả lũ hét lên, riêng tôi thì vẫn đang cố rặn khạc cái cục mận chết toi ra nên ko tham gia đc ^^
- Tao bảo là con Nhật sẽ gánh vác trách nhiệm cưa đổ thằng hỗn láo đó chứ sao??? - Con Mai lặp lại Cái-Câu-kinh-khủng-khiếp ấy 1 lần nữa, rõ ràng rành mạch...
Khục...khục...
Đến bây giờ thì cả nước dãi nước mồm cũng chui qua ống chuyển Oxi chết tiệt, làm tôi sặc lấy sặc để...
- M...mày...bị...đi...điên...h...khục...khỠ ? ?c...Con kia!!! - Tôi cố thốt những lời cuối cùng trong lúc hấp hối...
Phải rồi!!!
Con Mai vừa làm cả cái băng Trời-có-sập-thì-cũng-là-chuyện-nhỏ tất cả gồm 8 đứa này lên tăng sông tập thể...
- Gọi cấp cứu!!! - Thằng Lâm ôm tim, quằn quại ra sàn đất - Nhanh!!! N...nhanh lên!!!
Cái miếng mận khốn nạn!!!
Khục...khạc...
- Tao...ko chịu!!! - Tôi vừa khạc, vừa giãy nảy lên - Mày coi lại...khục...mắt đi!!! Mày...khục...khạc...thấy tao có...giống con gái ở điểm nào...khạc...ko???
Hụ hụ...
Bây giờ thì chướng ngại vật kia cũng văng ra khỏi cổ họng sau 1 hồi cố gắng!!!
Con Mai chết tiệt!!!
Tôi nhảy xổ lên:
- Tao ko làm đâu!!!
Cái mặt bình thản trơ trơ ra của nó làm tôi tức điên lên!!!
Hình như lời của tôi chẳng có kilogram nào với con nhỏ Đầu cứng hơn đầu trâu húc Tây Ban Nha này thì phải!!!
...........
*****************
(còn tiếp)
Tôi ngoáy ngoáy tai, nhéo má đập đầu tùm lum để kiểm chứng coi mình mơ hay tỉnh...
Cả cái nhóm khi nãy ngáp ngắn ngáp dài, buồn ngủ đến díp mắt vì cuộc triệu họp gấp của con Mai ngay giữa cái giờ nghỉ trưa rất có duyên này, giờ bỗng sừng sực ko khí...
Ko đc!!!
Tôi, = mọi giá, phải đòi lại chủ quyền!!!
>_<
Tôi nhảy phóc lên chỗ con quái vật tu hơn ngàn triệu năm đang nhìn tôi = 1 khuôn mặt ác độc:
- KO!!! - Tôi hét lên, nắm lấy cổ áo con Mai đầy thô bạo, mặt nhăn nhó hệt ăn nhằm ô mai - Mày ko có quyền!!!
- Phải đó!!! - Thằng Cường láo lếu bỗng bật cười lớn, tay vỗ đùi đôm đốp - Mày nhìn lại con Nhật đi!!! Hahaha.... Mông lép, ngực lép......haha....Tướng ngông nghênh đi 2 hàng... Coi quần áo nó kìa!!! Hahaha...(<= thằng này chắc muốn ăn đấm!!! -__-'') Quần bò, áo thun...Trông nó...chẳng có tí gì gọi là...hấp dẫn cả!!!
Viu...viu...viu
Tôi đá chân 1 cái thật mạnh, mặt sầm xuống dữ tợn...
Bốp!!!
Chiếc dép lào quí giá đậu ngay trên cái mồm đang phát ra những tiếng haha đáng ghét của thằng Bò Húc xỉ báng bạn bè ko tiếc lời này...
- Tao chọn con Nhật vì nó cao!!! - Con Mai đưa tay vuốt mặt. Có lẽ khi nãy tôi hơi...phấn khích quá mà văng cả...mưa xuân vào mặt nó!!! - Vả lại...khuôn mặt nó đúng chuẩn Hoa Hậu Thùng Rác!!!
Vì vậy thôi ư???
*_*
- Từ thang điểm 1 đến 10, tao cho nó điểm...âm!!! - Thằng Lâm đã thôi trò quằn quại bẩn thỉu của nó. Lâm chẹp chẹp miệng, gục gặc như 1 ông lão.
Thấy ánh mắt loé lên đầy ghê rợn của tôi, nó liền im bặt, cười giả lả gãi đầu sồn sột như thể họ hàng chấy rận chuyển hộ khẩu đến cái tổ quạ đó mà di cư...
Con Mai chỉ mỉm cười...nguy hiểm, nó đẩy kiếng cận lên...
- Hãy đợi đấy!!! Hahahaha....
Gió đông từ đâu tràn về...
- Này!!! - Tôi sực nhớ ra - Mày đâu có quyền gì đâu mà bắt tao...tuân lệnh mày???
Nó rút từ túi 1 quyển sổ nhỏ...
Loạt xoạt mở ra trước 7 cặp mắt đang mở to chờ đợi, à quên, chỉ có 6 cặp thôi!!! Còn 1 cặp kia đang bốc lửa!!!^^
- Ngày 3/2/2007, mượn 5.000 cá độ đá banh với lớp 11B, chưa trả... - Nó lôi ra 1 cái list dài chạm cả đất, đẩy kiếng lên dõng dạc đọc - Ngày 16/7/2007, mượn 40.000 mua quà sinh nhật cho thằng Mọt sách, cũng chưa trả...
Bạn bè thế đấy!!!
TT____TT
Tôi nhíu mày, mắt ngó lên trần nhà cố vắt óc kiểm chứng những món nợ từ đời thưở đời thươ nào...
- Ngày 23/8, mượn 10.000 mua ....
Đến nước này thì tôi ko chịu nổi đc nữa rồi!!!
Bọn bên dưới đang bưng miệng cười khúc khích trước cảnh Văn thối đòi nợ xấu hổ này!!!
- Thôi đc rồi!!! - Tôi thở dài đầu hàng. Mà có bao giờ tôi thắng nổi cái mồm lí lẽ của con Mai đâu chứ??? - Tao đồng ý!!! Nếu mày chịu xóa nợ cho tao!!!
- Deal!!! - Nó gấp quyển sổ lại - Ngày mai qua nhà tao lúc...9g sáng!!!
- Cái gì??? - Tôi đau khổ, tai lùng bùng, hét toáng lên - Mai 12g mới đi học mà???
- Ko nhiều chuyện!!! - Nó gỡ cái kềm sắt đang ngày càng siết chặt cổ hơn vì cơn điên thấy rõ của chủ nhân cái kềm sắt ấy, 1 tay giơ cao quyển sổ nợ chết tiệt kia đe dọa - Lý!!! Thiên Thanh!!! Tao cần tụi mày luôn!!!
.......................
Có bao giờ bạn rơi phải tình huống bế tắc ko lối thoát như tôi chưa???
Có bao giờ bạn có 1 đứa bạn mất dạy lừa lọc bạn bè như tôi chưa???
Có bao giờ bạn bị người khác dí súng vào lưng và ép bạn phải...đi cua người khác giùm người ấy chưa???
Chắc ko đâu nhỉ???
Nhưng tôi thì...có!!!
Và điều ấy đang làm tôi bực bội đến khổ sở...
Tôi tức giận dẫm bẹp vào 1 cái lon Coca xấu số (<= chớ ko phải...phân đâu nhen!!!) nằm lăn lóc giữa đường đi, tưởng tượng ra bộ mặt độc ác và nụ cưới độc ác của chủ nhân vô cùng độc ác của nó!!!
- Mày đâu cần phải tức vậy??? - Thằng Lâm lải nhải như ruồi vo ve bên tai tôi, tay nó thọc vào túi, thủng thỉnh đi bộ cùng tôi về nhà...
Đường ngõ vắng vẻ...
Đáng nhẽ giờ này tôi đang khò khò trên mái nhà nghe gió mát vi vu rồi, chứ đâu phải bực tức đi...đạp lon trút giận thế này!!!
TT___TT
- Vậy tao bảo mày đi...cua con Thùng Phi mặt đầy mụn lớp mình mày có...đi ko??? - Tôi gầm gừ.
Lâm rụt cổ, lè lưỡi, khẽ rùng mình...
- Thằng Dương đâu có tệ vậy??? - Nó ngó lên trời, chân đá sỏi lăn công cốc văng xa trên đường xi măng - Còn...vụ bóng rổ...mày tính sao???
Damn!!! >_<
Bây giờ tôi mới sực nhớ ra cái đơn nộp vào đội bóng...nam của trường!!!
- Whatever!!! - Tôi nhún vai, trề môi - Này!!! Khi nãy dám bảo tao...điểm âm hả mày???
Tôi quăng cái cặp vào đầu thằng Lâm, mày nhíu lại, miệng gầm gừ...
- Tao đùa!!! Tao đùa!!! Đc chưa??? - Nó xoa đầu, giọng run run - Mày đc...+10 điểm!!! Hài lòng chưa???
Hứ...
Cho cái kiểu...ép uổng thế thì thà đừng cho còn hơn!!!
- Tao nói thật!!! - Thằng Lâm vỗ ngực, nhe răng cười he he...
- Thôi... Đi chơi MU ko???
- Đi thì đi!!! - Thằng Lâm bẻ 1 cái lá trên cây, ngậm vào mồm nhóp nhép...
Gì chứ cái tính ăn bậy ăn bạ của thằng Lâm tôi còn lạ gì???
Hồi nhỏ nó chẳng tiêu chảy lên tiêu chảy xuống vì ăn nhằm...phân chim hay sao???
- Mày trả tiền!!! - Tôi chỉ vào mặt nó.
Lòng vẫn còn hậm hực...
Nhất định tôi phải bắn lòi ruột mấy con quái vật để hả giận mới đc!!!
Arrrrrggggggggg!!!!
*******
Vì tội luyện Game quá liều hôm qua...
Sáng hôm sau, tôi đem bộ mặt Nhà-mới-có-tang kinh khủng khiếp đến nhà con Mai...
Hình như ko chỉ có mình con Lý và Thiên Thanh tiểu thư, mà tụi con trai nhí nhố hôm qua cũng tụ hội đông đủ như sắp đi coi...diễn viên xinh đẹp nào từ Hollywood tới thăm Việt Nam...
- Rồi!!! - Thằng Cường cười ha hả, tay ngón trỏ chỉ vào khuôn mặt bơ phờ hệt...oan hồn vất vưởng của tôi - Cái này...đi cua...tao bảo đảm với mày là 100% đổ!!!
Tôi ngó cái mỏ bô bô của nó...
Tay giơ lên, chỉa ngón giữa vào bộ mặt nham nhở láo toét đang trêu chọc Bà Tướng, tức là tôi, 1 cách quá lố!!!
- Đổ xuống...hầm cầu chứ gì??? - Thằng quỷ Lâm hùa vào.
Cả lũ khúc khích cười...
Thậm chí thằng Mọt Sách còn vươn tay ra xoa xoa cái đầu bù xù chưa kịp chải của tôi nữa...
Tôi ngoác mồm ra ngáp to...
Mặc kệ tụi ruồi soi tới mói lui, 2 hàng mi của tôi cứ díp lại như thể chúng đang mang 10 tấn đá cục lủng lẳng chứ...
- Tránh ra tránh ra!!! - Con Mai xô cái đám ruồi nhặng qua 1 bên, chộp lấy cổ tay tôi rồi kéo vào phòng ngủ của nó...
Rầm!!!
Cửa đóng sầm lại...
Con Mai khóa vào canh cách...
Rắc...rắc...
Tiếng bẻ tay của nó làm tôi giật mình hoảng sợ...
Tụi nó định...xử tôi ư???
Hơ...hơ...
Tôi cười méo xẹo, miệng mồm mếu máo sắp khóc...
- Chộp lấy nó!!! - Con Mai ngoắc ngoắc tay - Nhào vô!!! Chị em!!!
Oh no!!!
TT____TT
Help!!!
.......................
(còn tiếp)
Nếu có ai hỏi tôi: '' Trong cuộc đời em khi nào em cảm thấy buồn cười nhất???''
Khi đó tôi sẽ trả lời ko nao núng, đó là ngay lúc này!!! Ngay giây phút này!!! Khi những con bạn Thần Kinh có vấn đề của tôi đang....tấp nập tân trang sắc đẹp cho tôi 1 cách vô cùng tích cực!!!
Cứ như thể tôi là con búp bê giấy của tụi nó, muốn vẽ gì thì vẽ, cho mặc gì thì mặc...
Trọng bụng Con Búp Bê Giấy tức lắm!!!
Tức muốn nổ tung ra hàng vạn mảnh khi nghe hơi nóng từ máy uốn tóc phả vào gáy, vào mặt giữa tiết trời nóng đến cá trong hồ còn phải ngoi lên này!!!
Tức muốn xô ghế chạy tung ra ngoài, xé tung bộ đồ Barbie đáng ghét hồng từ đầu đến chân ´khi nghe con Mai lải nhải về kế hoạch trả thù, nào là phải dịu dàng, đi đứng uyển chuyển ra sao...
Nhưng cục tức trong họng mỗi lần nhìn thấy quyển sổ nợ dày cọc treo lủng lẳng trước gương, nó lại đành ấm ức trôi tuột xuống dạ dày và tiếp tục nín nhịn nghe con Mai giảng bài...
TT___TT
1 con trời đánh!!!
Vì thù riêng mà hại đứa bạn của nó ra tơi tả thế này đây!!!
>_<
Ông trời hình như ko thương tôi...
Có lẽ do tôi...đánh nhau nhiều quá, ương bướng nhiều quá...
Lạy trời, từ nay con sẽ ăn chay niệm phật!!!
.......................
- Ồ... - Tụi con trai ồ lên, miệng vẽ thành hình chữ O to tổ bố, mắt trợn tròn lên ngạc nhiên như thể đang gặp 1 vật thể ko xác định từ thiên hà XYZ nào đó...
- Con...co....Nhật đây sao??? - Thằng Cường cà lăm, ngón tay rụt rè chạm vào tôi như đang...nghiên cứu boom hạt nhân... - Nhật ơi, tối nay đi ăn với anh nhé???
- Đập cho bây giờ!!! - Tôi gầm gừ, tay nắm thành củ đấm - Nói 1 câu nào nữa là tao khuyên mày nên gọi gấp cho trại hòm Tiến Đệ đấy!!!
Đôi giày chết tiệt!!!
Bó chặt vào chân y như đang...bó bột...Nóng ko thể tả!!! >_<
Tôi loạng choạng đi, 2 chân khuỳnh khuỳnh cố kiếm lại cái dáng Nam tử hán Đại trượng Phu ngày nào...
- E hèm... - Con Mai cầm cây thước gỗ của nó quất vào mông tôi - Đi đứng uyển chuyển, ăn nói nhẹ nhàng!!!
Thế đấy!!!
Tiểu Yến tử tội nghiệp tôi đây đang đc 1 bà Ma Ma dữ dằn huấn luyện...hệt như...1 con chó!!!
Tụi con trai mắt vẫn chớp chớp, thằng Mọt Sách mặt đỏ rừ quay ra chỗ khác, thằng Cường thì lon ton chạy theo gọi tôi là ' bé iu, bé iu ' nghe ngứa hết cả tai...
>_<
Chỉ có thằng Lâm là từ nãy đến giờ ko nói gì...
Nó chỉ nhìn tôi thoáng qua...
Rồi thọc tay vào túi, đứng dựa và tường, mắt nhìn ra xa xăm ngoài ô cửa sổ bên ngoài...
Lạnh lùng thế...
Chưa bao giờ tôi thấy nó như vậy với tôi...
Tôi đã kể với các bạn là...đôi khi thằng Lâm rất khó hiểu chưa nhỉ???
Quen nó từ nhỏ, biết từng thói quen tật xấu của nó, biết rõ từng hành động, dáng đi, cách nói chuyện của nó, nhưng sao...tâm hồn thằng Lâm như 1 cánh cửa đóng chặt im lìm với hàng chữ NOT WELCOME to tướng và đáng sợ lạ...
Chưa bao giờ...
Tôi biết đc nó nghĩ gì...
Cũng như nụ cười thoáng khi nãy bắt gặp tôi bước ra từ căn phòng với bộ đồ Barbie...
Đằng sau nụ cười kì lạ đó, thiên tài cũng ko hiểu nổi cái quái gì đang quay xung quanh bộ não của thằng Lâm...
Nhạt như nước ốc....
Tự nhiên thấy buồn buồn...
.....................
- Im coi nào!!! - Con Lý cằn nhằn - Tụi bay đè lên người tao đau quá!!!
- Ai kêu khi nãy lanh chanh đi trước??? - Tiểu thử Thiên Thanh quạu lại - Đã bảo để tao đi trước mà ko nghe???
Cả cái đám nhí nhố tụi tôi núp sau bức tường của hành lang gần lớp tên Dương gì gì đó, cãi nhau ỏm tỏi...
- Ê!!! - thằng Cường chỉ tay - Thằng đó tới kìa!!!
- Tốt lắm!!! - Con Mai cười hề hề, tay xoa xoa vào nhau đầy...nham hiểm.
Nó díu vào tay tôi 1 chồng sách vở, bút thước tùm lum, rồi đá đít tôi ra 1 cách thô bạo, trước khi cái đầu phân tích dữ liệu cực chậm của tôi kịp hiểu ra tình hình...
Chuyện quái gì đang xảy ra thế này???
Chắc khi nãy tôi...cầu nguyện chưa thành tâm lắm nên Trời vẫn còn...ghét tôi ra mặt...
Lúng túng lơ ngơ như con gà con lạc mẹ, tôi quay đầu mở mắt hết công sức với dấu hỏi to đùng hướng về phía tụi cuối hành lang...
Con Mai đang cắn khăn, vẻ mặt ko hài lòng gì đấy...
Tụi kia thì xua tay loạn cả lên, vẻ mặt hốt hoảng...
O_o
Rầm!!!
Ôi...
Hình như tôi vừa đụng phải...cột điện...
Giấy tập bay phất phới trong ko khí...
Bút thước văng tùm lum rơi trên sàn...
Hình như cái ''cột điện '' chết tiệt vô duyên vẫn đứng giữa đường thì phải???
Tôi ngẩng mặt lên...
1 cặp mắt hách dịch đang bốc lửa hừng hực nhìn tôi...rất...rất...ư...là...đáng...sợ...
Tôi nhíu mày nhìn lại ương bướng, mỏ trề ra...
Hứ!!! Sợ gì chứ???
1 giây...
2 giây...
Tới giây thứ 3, tôi hết chịu nổi cuộc thi Ai Chớp Mắt trước trẻ con này...
Bốp!!!
Tôi vỗ vào đầu hắn, gọi hồn hắn về...
- Sao ko giúp tôi lượm đồ đạc lên đi??? - Tôi nhíu mày, lòng thấy khó chịu bực bội ko thể tả. 1 phần vì cái giọng léo nhéo của tụi hâm-hấp-7 món đằng sau lưng, 1 phần là vì bộ đồ nóng nực rườm ra và đôi giày búp bê chết tiệt này...
- Tại sao??? - Tên con trai sầm mặt xuống - Loại tiểu thư các người lúc nào cũng muốn người ta hầu hạ...Đồ Chích Choè Bông!!!
Môi hắn cong lên theo từng từ từng chữ, ánh mắt khinh bỉ loé lên...
- Này!!! - Tôi chống nạnh, tay chỉ vào ngực hắn - Xin Lỗi anh!!! Tôi ko phải là tiểu thư đài các gì sất!!! Tôi là...
- Là 1 đứa Điệu chảy mỡ!!! - Hắn hất ngón tay ra, xoa xoa phủi phủi hệt như tôi mang mầm mống virus bệnh Ghẻ cho tên đáng ghét này vậy!!! - Tôi nói ko sai chứ??? Bây giờ tôi có chuyện bận, mời cô Điệu Chảy Mỡ tránh đường giùm!!!
Arrrrrgggg!!! >_<
Tên Phát-xít cố tình ngân dài từng chữ trong cụm từ Điêu-chảy-mỡ kia, môi cong lên mắt liếc xéo...
Rồi đẩy vai tôi, đi ngang qua 1 cách ung dung...
Vậy mà...tụi con gái lại mê tít mới lạ chứ???
Có bao giờ ai bảo hắn rất giống ông thầy Snape kinh dị kia trong Harry Potter chưa nhỉ???
- ĐỒ HITLER!!! ĐỒ HÁCH DỊCH!!! ĐỒ ĐEM CHO CHÓ CŨNG KO THÈM!!! - Tôi tức tối hét lên, tay cởi giày, mắt nheo nheo nhắm cái đầu đầy keo cứng nhắc của tên điên ấy...
1....2....3
Viu...viu....viu...
Bốp!!!
..........................
Hình như hôm nay là ngày tệ nhất của năm!!!
Tôi lật lật lịch, cố kiểm xác xem hôm nay có phải là thứ 6 ngày 12 hay ko...
Người vừa nhận chiếc giày Búp bê của cô Tấm ko ai khác là....thằng Lâm....
Và hậu quả là cả cái nhóm lá cải này đc 1 trận cười no nê đến quằn quại ra đất, cũng may chưa có đứa nào phải nhập viện vì đứt ruột thừa...
Và thằng Lâm với cái đầu sưng tổ bố = quả chanh...
TT____TT
Thằng bạn thân yêu của tôi đang cau có gắt ầm lên trong phòng y tế...
Mặt nó từ sáng tới giờ cứ hầm hầm khó chịu thế nào ý???
Hic...
- Bình tĩnh bình tĩnh!!! - Tôi rụt cổ, lè lưỡi ra, tay chườm đá cho cái tên Khỉ khô này - Tao đâu có cố ý!!!
- Hứ!!! - Hắn quay lưng vào tường, mặt giận dỗi...
Giận...chuyện gì chứ???
Tôi ỉu xìu, tay lay lay tấm lưng rộng như tấm phản của Lâm...
- Tao xin lỗi mà... Đừng có giận nữa!!! - Tôi năn nỉ...
Lũ bạn chết tiệt!!!
Biết thằng Lâm lên cơn giận, tụi nó rủ nhau trốn hết ra...căn-tin, để tôi 1 mình năn nỉ xin lỗi như 1 con ngốc thế này đây!!!
TT___TT
.....................
*********
(còn tiếp)
Tôi thở dài, ngồi thừ ra....
Lòng trống rỗng...
Đầu óc trống rống...
Cái lưng của thằng Lâm cứ ỳ ra đấy, chẳng chịu nhúc nhích gì cả...
Làm thế này thì thà chửi vào mặt tôi, tát vào mặt tôi, hay vật tôi ra làm bao cát tập Boxxing tôi còn thấy dễ chịu trong lòng hơn...
Căn phòng im lặng, ngột ngạt đến...khó thở...
- Mày cứ thế này... - Tôi lẩm bẩm, thật nhỏ, cố để hắn ko nghe thấy, nhưng cũng muốn hắn nghe cái câu thật tình duy nhất đó trong cuộc đời bặm bụi trên giang hồ của tôi - Tao buồn lắm!!!
Rồi xô ghế bỏ ra ngoài phòng, lăm lăm xuống thẳng lối căn-tin....xử tội bọn mất dạy bỏ rơi bạn bè đang tụ hội ăn uống vui vẻ với nhau dưới đó....
Tụi bay sẽ ko còn đường sống với tao!!!!
Grrr....
Thất thểu...Thất thểu...
Tôi lê từng bước về căn-tin...
Trời nắng chói huy hoàng, chim ca líu lo ca cái bài Chiêm chiếp cũ rích như đang muốn chọc tức tâm trạng chán đời của tôi...
1 thằng bạn dở hơi, tính tình hâm hâm...
1 lũ bạn láo lếu hãm hại tôi thê thảm thế này đây!!!
Còn điều gì tệ hơn thế nữa nhỉ???
Tôi đã nói về tôi chưa nhỉ???
1 đứa con gái ko biết làm điệu, ko biết chuyện tình cảm ngọt ngào...
Nói chung, tôi là 1 đứa con gái tệ nhất trong những đứa con gái!!!
Là đứa sở hữu ít gien X nhất và các tế bào của tôi chỉ nghiêng về bên phe đầu đinh nhiều hơn....=> Đó là lời thằng Lâm kết luận vào ngày sinh nhật thứ 17 của tôi!!!
Đáng lẽ, Sinh Nhật thì tôi nên ước ao cái gì đó...ngọt ngào như 100 bông hoa hồng hay ít nhất là...1 bản nhạc tình yêu gì gì đó như lũ con gái dở hơi kia....
Ngược lại, tất cả tôi nhận đc là...1 hộp Chocolate After Eight nhân bạc hà từ thằng Lâm...Và cũng chính nó là người....xơi sạch số Chocolate ấy....Vì tôi ghét Chocolate kinh khủng!!!
Sau đó, hắn dẫn tôi đi...leo dốc....
Cái đồi cao nhất trong thành phố để...luyện Karate với nhau, rồi ngồi yên lặng ngắm hoàng hôn rũ xuống trên thành phố và...nghe Rock...
Nhưng chỉ có 1 điều duy nhất làm tôi trông giống con gái là...Mái tóc!!!
Tất cả cũng chỉ vì sợ bà mẹ thân yêu của tôi sẽ...thắt cổ trên trần nhà hoặc phanh bụng khoe ruột thừa như lời đe dọa kinh khủng khiếp nếu tôi cắt tóc...
Tôi thở dài thườn thượt...
Chân đá những hòn sỏi nằm lăn lóc trên sân trường...
Mặc cho tia cực tím ko ngừng hủy hoại làn da của tôi, tôi cứ đứng chết trân dưới ánh nắng...
Trong bộ đồ rườm rà nhí nhảnh hệt con chó cảnh này...
The world has turned its back to me...
Mồ hôi rịn vào mắt tôi cay xè...
Mặn chát nơi khoé miệng...
Mải phơi nắng, tôi ko để ý có tiếng chạy thình thịch đằng sau lưng...
- Nhật!!! - Có tiếng ai gọi hốt hoảng sau lưng - Nhật này!!!
Mặc kệ!!!
Chắc họ sẽ lại làm tôi thất vọng, hệt như những đứa bạn khùng điên hâm hấp của tôi thôi!!!
Nắng vẫn cháy xè trên vai tôi...
Tiếng bước chân càng ngày càng đến gần...
Bàn tay ai đó chụp lấy cánh tay suy dinh dưỡng (<= hậu quả của việc lười ăn lo luyện...Game quá độ của tôi!!! ^^)
- Mày....khóc hả??? - Giọng thằng Lâm rụt rè sau lưng.
Bốp!!!
Tôi đấm vào mặt nó...
Nó...Giọt nước cuối cùng của cái ly sắp trào, hay...đơn giản hơn, bây giờ nó là bao cát để tôi xả giận!!!
- Mày... - Tôi nhìn Lâm với ánh mắt tức giận - Nghĩ tao là ai mà...lại khóc hả???
Arrrggg....
Hết chịu nổi rồi!!!
Tôi nắm lấy cổ áo nó, đẩy vào tường cái ầm, nhấc lên...
- Nhìn kĩ đi!!! - Tôi gằn giọng. Hình như...tôi đang mất kiểm soát thì phải??? - Tao là Nguyễn Minh Nhật!!! Đầu đội trời, chân đạp đất!!!
Tên Lâm sững sờ nhìn tôi, mắt trợn tròn...
Rồi hắn...bắt đầu cười...
Cười như nắc nẻ!!!
Cười như chưa bao giờ đc cười!!!
Cười như thể nếu nó ko cười ngay bây giờ thì sẽ ko bao giờ có cơ hội thứ 2 để cười!!!
Hình như mặt tôi bây giờ rất...ngu thì phải???
Tôi chẳng hiểu tên điên trước mặt đang cười cái quái gì nữa =_=
- Làm người ta....lo muốn chết!!! - Tôi thả hắn ra, xoa xoa tay, quay vội mặt ra chỗ khác để giấu khuôn mặt Ngu ngu của mình...
- Xin lỗi!!! - Hắn khoác vai tôi 1 cách tự nhiên - Tôi ko thích cô mặc dồ như vầy!!!
- Xưng hô kiểu gì...điên thế??? - Tôi thục vào bụng hắn...
Lâm nhăn mặt ôm bụng, nhưng trên miệng vẫn nở nụ cười...
Ko phải nụ cười nhạt như nước ốc kia nữa...
Mà là 1 nụ cười thật ấm áp...
.....................
Tiếng cười của tụi khả ố vang ầm lên trong căn-tin...
Chuyện gì mà vui thế???
Chúng nó vui khi mình buồn ư???
>_<
Tôi tức tối đi nhanh đến bàn của 6 đứa đang chụm đầu vào nhau mà hí hí ha ha kia, trông mờ ám kinh khủng...
- E hèm... - Con Lý nhác thấy bóng tôi, liền tằng hắng...
Thằng Cường vội giấu cái gì đấy dưới bàn. Cả lũ liền nhe răng cười he he trông...rất ư là...ko tự nhiên với tôi...như thể chúng nó đang che giấu cái gì đấy...
Nụ cười của tụi nó trông hệt như...con Bò trên nhãn quảng cáo Bơ đầu bò chết tiệt kia...
Tôi lườm thằng Cường:
- Mau khai ra!!! - Tôi chống nạnh, tay ngón trỏ chỉ vào khuôn mặt...vô số tội của nó.
- Hehe... - Thằng Cường chìa 2 bàn tay ko ra cho tôi coi - Tao...có gì đâu để mà khai với báo???
- Mọt Sách!!! - Ngón tay của tôi chuyển sang cái mặt xanh như tàu lá của thằng kế bên - Tay mày đang cầm cái gì ở dưới bàn thế???
- Hehe... - Tới lượt cái thằng này diễn kịch - Tao...
- Để yên tay đấy cho tao!!! Cường!!! - Chưa đợi thằng Mọt Sách dở mửng cũ ra, tôi nhác thấy 2 bàn tay lấm lút của thằng Cường đang lần mò xuống mép bàn...
Con Mai, con Lý, con Thiên Thanh châu đầu vào lo hút khìn khịt cái ly Sữa đậu nành của tụi nó như thể tụi nó ko dính dáng gì đến vụ bê bối này...
Cạch...
Nhanh như chớp, cặp mắt của tôi liền hướng về xướng dưới chân bàn nhựa...
Và cũng nhanh như chớp, tôi chộp lấy cái vật vừa rơi xuống kia...
Máy quay phim à???
Grrr....
- Ấy!!! Đừng!!! - Cả lũ bối rối hét ầm lên, nhào ra khỏi bàn sợ hãi khi thấy ngón tay tôi đang lần mò tới nút Play....
Bíp...
Trễ rồi nghe em!!!^^
Tôi mở căng mắt đón xem bộ phim '' tình tứ '' của tôi và tên Cường đáng ghét ấy trên hành lang lúc trưa...
Cái cụm từ Điệu-chảy-mỡ đáng ghét kia và tiếng la Ui da thất thanh của thằng Lâm 1 lần nữa lại...hiện về trước mắt tôi...
Tụi nó....dám quay phim tôi ư???
TT____TT
- Tụi tao...ko cố ý!!! - Tiếng thằng Cường Đang-nén-cười rụt rè vang lên sau lưng tôi - Là tao...đưa ra tối kiến đó!!! Tại thấy...mày đối đáp với thằng đó...vui quá nên...
Grrrr....
Thật quá đáng!!!
>_<
- Tụi bay... - Tôi nhìn tụi nó với ánh mắt tức giận - Hại tao thế này...chưa đủ ư??? Nhìn tao nè!!! Tao có còn là tao nữa ko??? Tao có còn là Nguyễn Minh Nhật nữa ko??? Tao có còn là con bạn thân Từ-hồi-lớp-1 của tụi bay ko hả??? Tại sao tụi mày lại làm thế với tao???
Mặc cho bài giảng đạo đức Thế nào là tình Bạn của tôi, tụi nó vẫn cúi gằm mặt, vai run run cố...nhịn cười...
Bốp bốp bốp....
Có tiếng vỗ tay sau lưng vang lên, cắt ngang bài giảng đang lên tới đỉnh điểm đầy hăng say của tôi 1 cách...vô cùng vô duyên!!!
- Ko ngờ Điệu-chảy-mỡ cũng có thể nói đc những lời thế này!!! Hahaha...
Chủ nhân của cụm từ ấy...ko ai khác chính là tên Dương Dê đáng ghét ấy!!!
Cái tên đã xỉ nhục tôi ko tiếc lời!!!
...............
****
(cont
Tôi ko thèm quay mặt lại, 1 phần vì phấn son lem luốc, hậu quả của việc phơi nắng khi nãy, 1 phần là vì ko muốn nhìn thấy vẻ mặt của tên khó ưa '' Bèo trôi sông mà cứ tưởng xà bông Hàn Quốc '' kia!!!
- Ô hô - Tên điên ấy đã ngừng vỗ tay bôm bốp, thay vào đó là 1 giọng cười Vô-cùng-vô-liêm-sỉ - Quê quá ko thèm quay mặt lại chứ gì??? Điệu-Chảy-Mỡ... Hay phấn son chưa hoàn chỉnh???
- Để...tôi...yên!!! - Tôi nghiến răng ken két, cơn giận như con quái vật vô hình khổng lồ ngày 1 lớn dần, bốc hừng hực lên tới óc tới não. Sao tên Dương quái quỉ này ko xéo đi chỗ khác mà làm phiền mấy con nhỏ điệu đời đàn chậc chậc lưỡi nhìn tôi căm thù kia nhỉ???
- Vậy thì thôi!!! - Hắn nhún vai, giọng nhẹ như bấc - Chỉ tiếc cho ai đó...sắp bị bà cô Lan Anh mổ thịt vì quên tập Ngữ Văn...
Hả???
Hình như khi nãy...tôi giận quá mà quên thu dọn bãi chiến trường trước cửa lớp hắn thì phải???
Phen này tiêu rồi!!!
TT___TT
- Trả...lại...cho...tôi!!! - Tôi nghèn nghẹn gằn từng tiếng ra khỏi cái cổ họng tắc nghẽn lưu thông Ko-hề-đúng-lúc này...
Căn-tin trước giờ vào học đông ko thể tả...
Mọi cặp mắt cú vọ của bọn con gái và 1 số đứa con trai, rất có khả năng là...bê-đê, đang ko ngừng tập trung vào cảnh Mèo vờn chuột, à ko, Mèo và Hổ (<= tôi là Hổ ^^) đáng xấu hổ này!!!
Tụi học sinh ko quây vào thành vòng tròn, nhưng những ánh mắt sắc như dao cạo đang ko ngừng cứa vào cái lưng, cái cẳng cao nhồng của tôi 1 cách ko hề thương tiếc...
- Xin xỏ mà...rên rỉ giống hồn ma vậy hả??? - Tên Dai hơn Đỉa vẫn nghè nghè cái giọng ngang phè phè - Nói lại coi nào!!! Em cúi xin Đại Ca trả lại cho em quyển tập!!!
Hình như thằng này bị...hoang tưởng quá thì phải???
Tôi mà mở miệng nói câu đó vì 1 quyển tập Ngữ Văn cũ rích dày đặc chữ này ư??? Trừ phi cho tôi...khoảng 10 tỉ đô-la mới cóng thì may ra...
Có ai cho tôi xin cái bô để ói coi nào???
Cơn giận bây giờ đang tu tu kim chỉ vạch Danger...
- Nói đi!!! Rồi Đại Ca trả lại tập cho tiểu tử!!!
Grrrr.....
U've gone too far...
- Nói đi!!! Em cúi quì lạy xin Đại Ca....
Bốp!!!
1 cú đấm mạnh như trời giáng bay thẳng vào cái mỏ bô bô đáng ghét kia với tốc độ tên lửa...
Nhưng chủ nhân của cú đấm đau thấu trời đó ko phải của tôi!!!
Mà là của...thằng Lâm!!!
Nạn nhân ngã xóng xoài ra sàn, khoé miệng ri rỉ máu...
Bọn con gái nhắm tịt mắt, xuýt xoa vì...thương thằng '' Thần Tượng '' khốn nạn đang rên rỉ hệt chó con vì đau này!!!
- Mày ko có tư cách gì mà hạ nhục...bạn tao như vậy!!! - Lâm sầm mặt, 1 tay nắm chặt, 1 tay chỉ vào cái mặt chó của tên Dương...
..............................
*******
Tên Dương như nổi sùng lên với Lâm, lồm cồm đứng dậy, tay quẹt máu đang ri rỉ lăn dài, mắt gườm gườm Lâm...
Mặc dù ko quay mặt lại chứng kiến tận cảnh, tôi vẫn tưởng tượng đc màn Hổ Mang chọi nhau đằng sau lưng đang hừng hực bốc lửa hệt Hỏa Diệm Sơn, và bây giờ, cả 2 đang đứng trước mặt nhau đấu võ...Mắt = những cửa sổ tâm hồn loé lên tia giận dữ...
Hic....
Thằng bạn yêu quí của tôi!!!
TT___TT
- Mày... - Cái giọng kênh kiệu của tên đội trưởng bóng rổ vang lên nghèn nghẹn nơi cổ họng -...Dám ư???
Tên Dương lấy 2 tay đẩy vào ngực thằng Lâm...
Thằng Best friend của tôi cũng chẳng vừa, hắn xấn tới lấy ngực hất lại...
- Thì sao??? - Tên Lâm hất mặt lên trời, giọng vẻ gây chiến - Mày nghĩ mày là cái đinh rỉ gì mà dám hạ nhân phẩm của người khác thế hả???
Con Dê già như bị chọc tiết, nó dùng 2 tay đẩy Lâm mạnh hơn nữa, đến nỗi thằng này mén té rầm vào người tôi...
- Dạy đời người khác nhỉ??? - Con Dê lấy ngón tay cái quẹt mũi, mặt vác lên tận trời. Nó nghiến răng kèn kẹt đến nỗi cả căn-tin phải nghe thấy cái tiếng rin rít khó chịu như cánh cửa khô dầu lâu ngày... - Có ngon thì...
Bốp!!!
1 cú đấm thẳng vào bụng thằng Dương khi tên Mất dạy đó chưa kịp thốt hết những lời trăn trối cuối cùng trước lúc lâm trung...
Oh no...
Thế là xong!!!
TT___TT
Đánh nhau thật rồi!!!
Những tiếng chửi nhau vang lên khắp căn-tin, tiếng ồ lên, tiếng người ngã xuống đất bình bịch xen lẫn với những tiếng binh bốp như nện từng nhát vào đầu tôi, vào tim tôi, vào cả thân người từ nãy đến giờ đang bị nữ thần Rắn hóa đá mà ko làm đc cái quái gì cả...
Tôi thấy mình bất lực ghê gớm!!!
Chưa bao giờ, Nguyễn Minh Nhật tôi thấy vô dụng và bất lực thế này...
Cuộc chiến này cần có ai đó đứng ra Stop lại!!!
Và người đó ko ai khác là tôi, cái nguyên nhân vô cùng nhảm nhí cho cuộc chiến vô cùng vô nghĩa này!!!
Rầm!!!
Thằng Lâm té nhào vào 1 cái bàn, làm mấy cái ghế nhựa văng ra xa đám đông hiếu kì nãy giờ cứ bu đen bu đỏ như đi coi tổng thống Bush bị xử tử...
Làm gì đó đi chứ???
- CÁC NGƯỜI CÓ THÔI ĐI KO HẢ??? - Tôi như choàng tỉnh, nhảy vội ra đỡ quả đấm đau như ong chích của tên Thất nhơn ác đức kia, miệng hét to...
Bốp!!!
Và thế là...tôi lãnh trọn quả đấm vào má trái...
TT___TT
Má ơi, lại bầm dập!!! Thể nào về cũng bị nghe bài ca Muôn thuở của nhị vị Tiền Bối ở nhà...Bài cải lương ko bao giờ có hồi kết!!!
- Anh... - Tôi vuốt má, mắt mở to phẫn nộ ngạc nhiên...Mọi thứ xảy ra nhanh quá!!!
- Ờ... - Tên Dương vội rút tay lại. 1 thoáng áy náy loé lên trong mắt hắn - Tôi...ko cố ý... Cô ko sao chứ???
Hắn rụt rè đưa cánh tay phải lên định vuốt thì tôi hất văng ra...
- Anh xéo đi cho tôi!!! - Tôi gầm gừ trong miệng, mắt lườm cái tên đang gãi đầu bối rối trước mặt. Đúng là đạo đức giả!!! - Cả mấy người nữa...- Tôi chỉ tay vào bọn Nhiều chuyện - Biến hết về lớp... BIẾN HẾT CHO TÔI!!!
.......
Hình như mặt tôi lúc ấy...dữ lắm thì phải???
Dữ chắc phải gấp mấy lần bà chằn lửa dữ nhất của quả đất này!!!
Cả bọn lục tục kéo ra cầu thang, bỏ lại cái căn-tin vừa nhộn nhịp 1 cuộc Boxing trái mùa trống hoắc, còn lại mình tôi và thằng Lâm đang lồm cồm bò dậy...
- Mày... - Tôi nhăn mặt, bụng như thắt lại, khẽ đưa tay lên chạm vào vết thương tím bầm trên trán mà nghe lòng xót như bị xát 10kg muối vào - Việc gì phải...nhịn nhục tên ấy??? Sao ko cho nó mấy đá Karrate để nó biết mặt???
- Hehe... - Tên Lâm gãi đầu, cười tươi roi rói - Học võ đâu phải để đánh nhau thế này??? Thầy Thắng mà biết đc lại phạt tao chạy 10 vòng sân trường thì...chết!!!
Hắn khẽ nhăn mặt...
Có lẽ vì đau!!!
Huhu...
- Đi!!! Đi với tao lên phòng y tế!!!
Chưa kịp xin phép ý kiến thằng Lâm, tôi đã nắm lấy tay hắn lôi xềnh xệch hệt 1 Bà mẹ lôi đứa con của mình đi tiêm chủng bệnh chó dại, chỉ khác cái là cái mồm thằng Lâm ko ngoác lên rống tu tu và trông mặt tôi...giang hồ bặm trợn hơn bà mẹ hiền dịu kia!!!
....................
::Tại phòng y tế::
- Ui da... - Tên Lâm rên rỉ ầm cả lên - Cô làm ơn nhẹ tay dùm con!!!
- Cứ mạnh tay vào!!! - Tôi ôm bụng cười rũ rượi trước cái mặt nhăn nhó hệt nhúm giẻ rách của thằng bé - Thêm tí muối với cồn vào để...đảm bảo chất lượng vệ sinh!!!
- Bạn bè thế hả??? - Nó lấy chân đạp vào cái ghế quay của tôi đang ngồi, làm cái ghế quay quay quay đập cái Rầm vào tường...Và cả cái mặt xinh đẹp của tôi vào bức tường hỗn láo đứng giữa đường...quay của cái ghế phản chủ này!!!
Nghe đc mùi chiến tranh, bà y tá vội vã chuồn, chỉ bỏ lửng 1 câu dặn dò gì gì đấy, mà tôi chẳng thể nhớ nổi...
Bà ý...sợ tôi và thằng Lâm cũng phải!!!
Vì 1 tuần, trung bình là tôi và hắn lại lảng vảng tới xin ít thuốc đỏ xức vết thương đến 3-4 lần, mà những lần như vậy, ko thì chai lọ bể (<= hậu quả của việc mang banh vào chơi...bóng rổ), ko thì chăn ga xộc xệch (<= Chiến tranh gối!! ^^) ko thì bể bình hoa...vân vân và vân vân...
Có hôm bà y tá tội nghiệp đẩy cửa phòng vào thì...lãnh đủ nguyên vật thể UFO màu cam hình trái banh vào mặt, hoặc bị...văng miểng trong những cuộc đánh nhau Luyện Tập Nâng Cao Sức Khoẻ bất đắc kì tử của 2 đứa nghịch ngợm này....^^
Thấy cái mặt đầy băng cá nhân của thằng Lâm, lòng tôi bỗng chạnh lại...
Hic...
My fault!!!
- Tao...xin lỗi!!! - Tôi xoa xoa chóp mũi đã bẹp nay còn bẹp hơn đáng thương của mình, mắt nhìn cái thằng suốt ngày nhe răng khỉ ra 1 cách đầy...biểu cảm - Tại...tao lôi mày vào..rắc rối...
Bụp!!!
Có cái gì đó trắng trắng mềm mềm đập vào mặt tôi...
- Vớ vẩn!!! - Tên Lâm đập cái gối túi bụi vào người tôi, miệng ko ngừng hét lên...đầy giận dữ - Vớ vẩn ko chịu đc!!! Vớ vẩn!!!
- Này... - Tôi chộp lấy cái gối tội nghiệp đầy...vết khâu trên mình - Muốn ăn thêm vài đấm hả???
Bụp bụp bụp...
Chưa đợi tôi đánh thêm cái nào nữa, thằng quái quỉ ấy đã xô ghế xô giường vắt cò lên cổ chạy, miệng ko ngừng la lên '' Nhật Khùng!! Nhật Điên!!! '', toàn là những tính từ xúc phạm danh phẩm...'' cao quí '' của tôi ko mới tức...
- Grrrr... Mày tới số rồi Lâm!!! - Tôi chống tay chỉ vào cái mặt đang le le lưỡi lêu lêu tôi, rồi ném cái gối vô phòng, 3 chân 4 cẳng đuổi theo...
Loảng xoảng lanh canh...
Trâu bò đánh nhau...Ruồi muỗi chết...
TT___TT
Bà y tá thở dài, cầm chổi hót rác dọn...chiến trường...
Tôi và thằng Lâm bỏ về lớp với cái mồm oang oang đến chấn động cả những lớp học đang....gật gù bên bài giảng, dám có nhiều đứa vì cái loa của tôi mà đau tim chết ^^
Thế là cúp đc nửa tiết Văn chán phèo của bà chủ nhiệm!!! ^^ Yeah!!!
- 2 đứa lại đi đâu đấy??? - Vừa chạm chân vào thềm lớp thì tôi và Lâm đã bị chộp bởi cặp mắt cú vọ sáng quắc đầy độc ác của bà cô - Lần này là lần thứ mấy em trễ rồi hả Nhật??? (<= Thằng Lâm cũng hay vô lớp trễ giống tôi cơ mà??? Sao chỉ mình tôi bị nghe chửi thôi vậy??? Bà già...mê trai!!! TT___TT)
- Hơ... - Tôi mở to mắt ngây thơ nhìn bả, miệng cười méo xẹo, đảo mắt liên tục cầu cứu từ lũ bạn chết tiệt bên dưới...
Hình như tụi này...chăm học hơn tôi tưởng...
Mấy cặp mắt thường ngày láo liên lo buôn chuyện sao hôm nay...dán chặt vào trang giấy cần cù như 1 con trâu thế nhỉ???
- NHẬT!!! - Giọng hét '' dịu dàng '' của bà cô lôi tôi về thực tại phũ phàng - Em bị điếc ấy à???
- Hehe... Em đưa bạn L...
- Đừng có cười với tôi kiểu ấy!!! - Bà cô chỉ vào mặt tôi, khoé mắt loé lên. Má ơi, bây giờ thì con mới đc chứng kiến quái vật động Bàn Tơ tận mắt TT___TT - Phạt cô dọn VS lớp chiều nay!!! Nghe rõ chửa???
Thế đấy!!!
Thầy cô gì mà...chưa nghe HS nói hết câu đã ngắt ngang như cua thế!!!
- Về chỗ đi!!! - Cú vọ hất mặt về phía dưới lớp, mặt mày nhăn nhó khó chịu hệt bà già - Định đứng đó làm người mẫu đến khi nào nữa???
Hic...
Tôi và thằng Lâm uể oải về chỗ với nguyên bộ mặt đưa đám, à ko, chỉ mình tôi thôi!! Vì nó chẳng phải vừa thoát nạn là gì??? Lần thứ 999...
......................
- Chúc...trực nhật vui vẻ!!! - Thằng Cường bô bô cái mồm, tay vẫy vẫy cưới tí toét - Nhớ quét sạch chỗ...tao ngồi nhé!!!
...Rồi chạy mất....Ko đợi tôi thộp cổ lại quật mấy cán chổi vào đít nó...
Cái lớp cuối buổi học trông như bãi rác thành phố...
Rác lớp buổi sáng + Rác lớp buổi chiều, đầy sàn nhà và hộc bàn, đặc biệt là cái...góc lớp kinh khủng khiếp với bịch nước ngọt của tên điên vô ý thức nào đó đổ toang hoang ra sàn, nhây nhớp và bẩn thỉu tệ...
Bảng đen thì chằng chịt bởi hàng chữ chi chít từ buổi học Toán nhức đầu, thùng rác đầy nóc bởi hỗn hợp '' thơm tho '' từ bữa cơm trưa ngon lành của đứa nào đó...
Thở dài thườn thượt...
Thằng Lâm chiều nay đi chạy sô bên Việt Mỹ roài...Có nó ở đây thì tốt biết mấy!!!
Tôi cầm cây chổi lên và bắt đầu công việc vệ sinh lớp học đau khổ của mình...
Quều quào...Phất phơ...
Quẹt quẹt...Lau lau...
Bà cô chết tiệt!!!
>.<
Cạch...
Có cái gì đó rơi ra từ hộc bàn tôi...
Thỏi chocolate hiệu Sport nằm trên sàn, với 1 tờ giấy gấp 4 kẹp vào cẩn thận như sợ rằng tôi sẽ ko đọc đc thông điệp...khủng bố bên trong... =_=
Tôi ném thỏi chocolate lên bàn, lật giấy ra coi. Chắc có đứa nào đã lẻn vào lớp lúc giờ ra chơi để nhét cái thứ quái quỉ (???) này vào hộc bàn...
'' Xin lỗi...''
Hàng chữ to tổ bố = viết đỏ loại nước tươi roi rói đập vào mắt...Tôi khẽ nhíu mày...
Chẳng lẽ...thằng nào lại dám đắc tội với bổn cô nương ta ư???
Kì lạ!!! Kì lạ quá!!!
Tôi nhìn khắp tờ giấy, và tá hỏa khi bắt gặp cái tên Dương đc viết...cẩn thận phía lề giấy 1 cách...nắn nót quá mức =_=
Má ơi!!!
Tên điên này...mà cũng biết xin lỗi ngọt ngào thế này ư???
Tay tôi run run, mắt tôi hoa hoa, đầu tôi quay quay, tờ giấy trên tay rơi xuống đất tự lúc nào...
Cấp cứu!!! Ai đó gọi cấp cứu dùm tôi!!!
Lên...cơn...ca...cao máu...rồi...
Ặc...Ặc...
...........................
Có 1 điều tôi ko hay...
Đó là...có 1 người cũng đang run rẩy lập bập giống tôi...
Nhưng ko phải vì chứng cao máu do shock quá độ!!!
Mà là...cơn buồn cười quá thể ập tới bất ngờ, làm hắn phải...bụm mồm bụm miệng và rón rén chuồn vào nhà vệ sinh để...giải tỏa cơn cười đang nghẹn đầy họng hắn...
.............................
- Cho mày này!!! - Tôi thẩy thanh kẹo chocolate vào tay tên Lâm, cái thứ ngọt ngọt đắng đắng nhão nhão nhẹt nhẹt mà tôi chúa ghét đó. Cái đầu bận suy nghĩ về...tại sao tên này có thể yêu chocolate đến vậy. Có lẽ...mai mót khi kén vợ cho tên Lâm phải chọn cô bé Chocolate nào đó ^^
- Gì vậy??? - Hắn áp lòng bàn tay vào trán tôi - Mày bị sốt hả??? Tốt đột xuất thế???
Tiếng bao nilon roẹt roẹt bị xé tung ra, tôi hất bàn tay của Lâm ra khỏi trán...
- Tao tốt lâu rồi, bây giờ mày mới biết hả con??? - Tôi ngửa mặt lên trời ha hả.
Thằng Lâm nhồm nhoàm thanh kẹo, ăn lấy ăn để như thể pama nó bỏ đói nó dài ngày, mồm lúng búng hỏi tôi:
- Kiếm đâu ra vậy??? - Nó gật gù - Loại này mắc lắm đó!!! Tao nhớ mày đang bị viêm màng mà!!!
- Của cái thằng hôm qua đánh mày tả tơi đó!!! - Tôi trả lời thật thà 1 cách...quá đáng - Nó...
Phụt....
- CÁI GÌ??? - Tên Lâm hét toáng lên, mặt mày hốt hoảng - Cái thứ này mà...mày đưa cho tao ăn sao??? Lỡ...nó bỏ thuốc giệt chuột vào thì sao???
Tôi lấy tay quẹt vết chocolate nhây nhét trên mặt, hậu quả của cơn shock của thằng bạn...
Đáng lẽ tôi phải đoán trước đc...phản ứng Phun Phụt Vô Tội Vạ của thằng này chứ??? Lần nào shock nó chẳng lây vạ cho anh em... *_*
- Thằng Dội trưởng ấy...kết mày đó Lâm!!! - Tôi nhăn nhở nhìn vào hàm răng Cờ Vua của thằng Lâm. Trông nó bây giờ giống...lũ cướp biển vùng Carribe với khuôn mặt tàn tạ đó!!! - Nó muốn tao làm mai cho nó...
Thằng khỉ chộp ngay lấy vai tôi, siết chặt, miệng hét to:
- Mày đùa phải ko Nhật??? - Nó liên tục...tưới táp mưa xuân vào khuôn mặt xinh đẹp của tôi, mặt tái dần - Nói là mày đùa với tao đi!!! NÓI!!!
Bốp bốp bốp...
Thằng Lâm hoảng loạn tát vào má tôi liên tục...
Có lẽ nó thấy cặp mắt lim dim, hay nói đúng hơn là nhắm tịt lại để tránh phản ứng chưa tan của thằng bạn, nên sợ tôi đi vào giấc ngủ ngàn thu mà ko trả lời cho câu hỏi điên khùng của nó...
- Mày...bình tĩnh!!! - Tôi nhíu mày - Hỏi người ta mà cứ như khủng bố Mỹ thế hả??? Cho mày gia nhập với băng Bi-la-đen đc rồi đấy!!! Nó...bảo lúc đánh nhau với mày, nó thấy mày...sexy kinh khủng!!! Thế mà từ lâu nay nó lại ko để ý đến...vẻ cuốn hút của mày!!! Hô hô hô...
Thằng Lâm trông có vẻ như...nó coi chuyện đó là thật!!!
Nó bức tóc bức lông, ôm đầu ôm cổ la ầm ĩ, làm mấy con chim trên cành giật mình tập thể...
Buổi sáng yên bình của khu phố bị phá hoại tơi bời roài!!! ^^
- Hỏng!!! Hỏng bét rồi!!! - Thằng Lâm lẩm bẩm như người tâm thần - Chết tao rồi Nhật ơi!!
- Hô hô... - Tôi vẫn bụm miệng cười cái nụ cười...láo lếu đó - Cung hỉ cung hỉ!!! Chừng nào tụi bay...đám cưới nhớ báo tao tin mừng nhé!!!
- TIN MỪNG CÁI ĐẦU MÀY!!! - Thằng Lâm vẫn trong tình trạng hoảng loạn. Mặt nó hốc hác phờ phạc cả ra!!! ^^ - Bạn bè thế đấy!!!
Đúng lúc đó...tờ giấy chết tiệt với thông điệp '' Xin lỗi '' tốt đẹp rơi ra khỏi túi quần lửng, bay bay vào ko khí...
Sao tôi ko thủ tiêu tờ giấy kinh khủng khiếp đó chứ???
Ngu loại đặc!!! >.<
Nhanh như chớp, thấy nét mặt hoảng hốt của tôi, tên quái quỉ ấy chộp lấy tờ giấy và mở ra đọc, khuôn mặt nó...càng ngày càng đỏ, tai nó xì......càng ngày càng nhiều khói...
Triệu chứng này...trong sách khoa học giải nghĩa là Aggressive, dịch nôm na tiếng Việt là Lên cơn nổi giận!!!
- Mày... - Tên Lâm vò nát tờ giấy trong tay trước khuôn mặt tái vì sợ của tôi. Hình như thằng này hôm nay...thông minh quá mức!!! -...dám ư???
Cái câu này...Chính xác là nó, tên Dương đã rít lên qua từng kẽ răng khi nhận 1 cú đấm '' bạn bè '' vào bụng từ thằng Lâm...
Và điều đó...có nghĩa là thằng Lâm cũng sẽ nổi điên giống tên Dương hôm qua, cái giờ khắc kinh khủng trong Căn-tin...
- Hehe... - Tôi cười trừ gãi đầu. Ai bảo dại dột chọc vào...Ổ kiến lửa Lâm???
Gió thoảng vô phòng...
Tờ giấy trên tay thằng Lâm bay lăn cồng cộc trong ko khí...
Tự nhiên tôi thấy...nó mọc thêm 2 cái sừng và 2 cái răng nanh...vô cùng dễ thương...
Hơ....hơ.....
Tôi xô ghế về phía cửa, đang định đào tẩu thì hắn đã chộp kịp cổ áo, lôi ngược lại...
Vậy là coi như xong đời!!!
- Dám đùa với ba mày!!! - Nó ném tôi vào góc giường như ném..1 con thỏ, mắt vẫn loé lên trông hệt quỷ Satan - Để hôm nay tao dạy dỗ cho mày 1 trận!!!
Nói rồi Lâm nhảy phóc lên giường, lấy 2 tay nhấn chặt 2 cổ tay tôi vào tường, kê sát mặt gần tôi, đến nỗi tôi nghe đc từng hơi thở phì phò của con Bò Điên này phả vào mặt...
- Ê...ê... - Tôi cố đánh lạc hướng của Bò Điên - Mày...dê quá!!! Tao là con gái mà!!!
- Tao đâu có coi mày là con gái đâu!!! - Nó khè từng chữ vào mặt tôi.
Coi bộ chiêu đánh lạc hướng này...ko có tác dụng trên cái thằng đầu cứng hơn đá này thì phải???
- À phải rồi!!! - 1 tia sáng chạy xoẹt qua mắt Lâm. Trông nó bây giờ...nham hiểm ghê gớm với nụ cười nửa miệng đó!!! *_* - Tội của mày...tao nên phạt = 1 nụ hôn chứ nhỉ??? Cũng đáng để thử lắm!!! Tao là...trai dậy thì mà!!!
Ôi ko!!!
Tôi xanh mặt cố vùng vẫy thoát khỏi cái kềm sắt đang siết chặt 2 cổ tay tôi...
Thằng Lâm chu mỏ lên... mắt nhắm tịt vào...
Hic...
Cạch...
- Lâm!!! Nhật!!! Xuống ăn....
Bà mama của thằng Lâm xuất hiện ngay ngưỡng cửa như 1 vị cứu tinh vĩ đại!!!
Và...vị cứu tinh đang chết đứng ngoài đấy trước cái cảnh...Ghê hơn phim kinh dị trước mặt...
-...sáng... - Mama thốt nốt chữ cuối còn kẹt nơi cửa miệng...
Thằng Lâm thả tôi ra, lườm 1 cái cảnh cáo vào khuôn mặt vẫn còn tái vì sợ của tôi...
Nguyễn Minh Nhật tôi, trước nay trên đời ko biết sợ là gì...
Cóc nhái gián chuột răn rít bọ côn trùng...
Trừ con nhện!!! ^^
Phải nói tôi là đứa con gái gan dạ nhất trong Phe Tóc Dài kia!!!
Bây giờ thì tôi biết rồi!!! Ngoài sợ cái sinh vật lông lá 8 cẳng kia, tôi còn sợ...hôn...
Tụi con Mai mà biết chắc cười tôi đến thối mặt quá!!!
TT___TT
- Cẩn thận cái mạng còm của mày đấy Nhật!!! - Nó lẩm bẩm tai tôi, tay dứ dứ nắm đấm vẻ đe dọa...
Trai...dậy..thì...
Cụm từ chết tiệt đó lởn vởn trong đầu tôi như 1 hồn ma dai dẳng láo toét và hành hạ tôi suốt buổi ăn sáng...
Mồm ngậm phở mà cứ tưởng như 1 đám giun nhung nhúc đang bò trườn vui vẻ trên lưỡi tôi, rơi tuột vào cổ họng tôi và ngoáy loạn xà ngầu lên trong dạ dày, làm tôi muốn nôn thốc nôn tháo cái hỗn hợp kinh dị trong miệng...
Món phở bò ngon lành....
TT___TT
- Ăn...đc ko con??? - Bà mẹ thằng Lâm trông vẫn còn Shock. Thấy tô phở trương phình trương pháo của tôi bèn hỏi.
- À...Ngon lắm - Tôi gượng cười méo xẹo.
Thằng Lâm ngẩng cái mặt nãy giờ cắm cúi vào chiến đấu tích cực lên nhìn tôi, rồi chuyển tia laze xuống tô phở, rồi lại nhìn tôi khó chịu như thể tôi đang chê đỏng chê đanh phở Chính-tay-Mama-nó-mua-cho-2-đứa...
Oẹ...
Tôi ôm miệng...
Đám giun trong miệng như muốn biểu tình mà kéo ồng ộc ra khỏi cái bao tử, ngược lên ống chuyển thức ăn và ào ào ra khỏi miệng...
Nhìn cái mặt thằng Lâm là tôi lại...hic...tưởng nhớ lại giây phút kinh khủng khiếp trên phòng nó...
- Con sao thế Nhật??? - Bà mẹ thằng Lâm lo lắng hỏi, mặt mày bỗng...xanh như tàu lá chuối.
- Oẹ...Ko sao hết bác ạ!!! Oẹ...
Oh my God!!!
Ko ngờ cái cụm từ chết tiệt ấy lại ảnh hưởng tới tôi như vậy!!! *_*
Tôi xô cửa chạy nhào vô phòng tắm, tay ôm miệng, tay ôm bụng...Và cứ thế, bữa sáng ngon lành bị thằng bạn chết tiệt phá hoại trôi tuột cả vô toilet với hình thể của 1 chất nhầy kinh tởm xặc mùi chua lét...
- Mày...sao thế??? - Thằng Lâm đẩy cửa phòng tắm vào, nhìn tôi đang ngồi phạc phờ bê bết dưới sàn nhà tắm như mới ốm dậy - Từ nhỏ đến giờ...mày có khi nào bị ói đâu???
Nó tiến lại gần, đặt tay lên vai tôi rồi khịu người xuống,...kê sát mặt lại gần...
Ôi ko!!! Tôi trợn to mắt lên và tiếp tục...ói lấy ói để....
Bà mẹ của thằng Lâm khi nãy mặt xanh, bây giờ mặt còn xanh hơn nữa...
Tay run run, bà bậu nơi cửa WC để khỏi té cái rầm trước cái cảnh buồn cười này, cả thế giới bỗng quay mòng mòng...
...............
- Nhật!!! - Thằng Lâm chỉ vào mặt tôi - Mày sẽ làm vợ tao!!!
Bỗng chốc tôi thấy hình ảnh 1 con bé tóc dài óng mặc đầm soire trắng tay cầm bó hoa hồng trắng đứng trước gương. Nhũng người phụ dâu tất bật chải tóc, trang điểm, chỉnh sửa hết chỗ này tới chỗ khác trên đầm của con bé đó...
Hình như...con bé đó là...tôi...
Bang!!!
Cửa mở bật ra, đúng phong cách mạnh bạo Đá ko thèm để ý đến Vật bị Đá của tôi...
- Giờ này mà còn rườm với rà!!! - Ông papa yêu dấu của tôi chỉ tay vào mặt, hét to giận dữ, rồi nắm lấy tay tôi kéo đi...
Chuyện gì thế này???
Làm ơn ai giải thích giùm tôi với???
Bố kéo tôi chạy qua 1 dãy hành lang dài với những cột đá = hoa cương chạm khắc tinh xảo, qua những ô cửa sổ in hình Đức Mẹ và Chúa Jesus...
Bộ váy dài vướng vào chân tôi, làm tôi té cái rầm...
Bố kéo xốc tôi đứng dậy và bắt...chạy tiếp...
Tôi hoang mang, đầu óc mù mờ như người hành tinh từ Sao Hỏa mới đến trái đất chẳng biết cóc khô chi, mắt tôi láo liên dòm dỏ coi có người nào...ngu ngu giống tôi ko...
Bang!!!
Ông bố tôi lại...đá vào 1 cánh cửa tội nghiệp khác = gỗ màu nâu...
Tèn ten ten ten...
Tèn tén tèn ten...
1 giai điệu kinh khủng = Piano vang lên rền rĩ bên trong nhà thờ. Đám con Mai, con lý, con Thiên Thanh vỗ tay rần rần, tung hoa tung hoè tùm lum làm vướng cả vào tóc tôi, tụi thằng Cường đứng trên bục giảng chỉnh tề với bộ complex màu đen, miệng cười toe toét như đang có chuyện Cung Hỉ ở đây...
Và...
Tệ nhất là thằng Lâm với nụ cười nửa miệng chết tiệt đó, bên cạnh ông cha già, đang nháy mắt với cái con bé Alice lạc vào xứ lạ đang khổ sở với bộ soire rườm rà khốn nạn này...
- Lâm, con có nhận Nguyễn Minh Nhật làm vợ, và hứa sẽ quan tâm chăm sóc cô ấy suốt đời, lúc thịnh vượng cũng như lúc khó khăn, lúc gian nan cũng như lúc hạnh phúc ko???
Chuyện quái gì thế này???
- Vâng, con hứa!!! - Thằng Lâm dõng dạc.
- Nhật, con có nhận...blablabla...ko??? - Ông cha xứ lại quay qua hỏi tôi cái câu ấy...
- Ờ...ơ... - Tôi ấp úng, đang ko biết trả lời sao thì...
Bang!!!
Lại 1 tiếng đá cửa kinh hoàng...
1 bóng người đứng cuối sảnh đường nhà thờ, hét lớn giọng:
- Tôi ko đồng ý!!!
Cả nhà thờ đông kịt ồ lên sửng sốt...
Người ấy chạy lại gần lên trên bục nhà thờ, trước mặt tôi, đủ gần để tôi nhận ra đó là...tên Dương đó!!!
- Điệu-chảy-mỡ thuộc về tôi!!! - Thằng Dương nắm lấy tay tôi - Mày ko có quyền cưới cô ấy!!!
- Này!!! - Thằng Lâm nổi khùng lên - Ai nói Nhật là của mày hồi nào??? - Nó chồm lấy cổ tay thứ 2 của tôi, kéo lại.
- Tao nói đấy!!! - Tên Dương kéo lại - Thì sao???
- Ngang ngược nhỉ??? - Thằng Lâm giằng lại...
Trời ơi, nếu đây là 1 giấc mơ, lạy Chúa cho nó mau kết thúc....
- Của tao!!! - Thằng Dương kéo tôi lại.
- Của tao!!! - Thằng Lâm cũng chẳng vừa...
Đám đông bên dưới cứ ồ lên theo từng cú giành giật của 2 thằng khỉ này...
- Nhật là của...
- TÔI KO PHẢI LÀ MÓN ĐỒ CHƠI!!! - Tôi hét to lên - Asaaaaaaaaaa.............
...............
Hộc hộc hộc...
Trời đất quỷ thần ơi...
Tôi ôm tim, ngồi bật dậy, đầu tóc ướt nhẹp bởi mồ hôi mẹ mồ hôi con lấm tấm trên trán trên cổ...
1 ác mộng!!!
May mắn thay vừa rồi chỉ là 1 ác mộng!!!
11g55'...
Oh no!!! Trễ học rồi!!! Chỉ tại giấc mơ chết tiệt của buổi '' nghỉ trưa '', nói đúng hơn là Ngủ trưa sau buổi ăn sáng '' Vui vẻ '' ở nhà thằng Lâm ấy, mà bây giờ tôi sắp sửa đạt kì tích danh hiệu 100 lần trễ học chói lói của bà cô già chủ nhiệm...
Tôi vồ lấy cặp dưới chân bàn, cào cào mái tóc rồi chuẩn bị tinh thần để chạy điền kinh giữa trưa hè nóng nực này!!!
Lạch bạch lạch bạch lạch bạch..
- Chào mẹ con đi học!!! - Tôi hét to.
Rầm!!!
Có tiếng ai đó thở dài thườn thượt dưới bếp...
Con bé này, suốt ngày trễ học!!!
.............
Hic...
Lại phải trèo tường!!!
Tôi ngao ngán nhìn cái cổng sắt đóng im lìm đang giương mặt ra giễu cợt cảnh trễ học của tôi...
Ông bảo vệ đầu hói hình như quyết Ko Đội Trời Chung với tôi, kể từ sau vụ Tách Cà-phê thơm tho đầy...tương đen hồi lớp 10 lỡ dại dột của tôi thì phải???
Tôi ì ạch ném cái cặp 10 tấn qua tường, bụng lẩm bẩm rủa thầm ông già khó tính ấy tơi bời, cố trèo lên bức tường nhẵn thín cao sừng sững như Thái Sơn trước mặt...
TT___TT
Và sau 5', tôi thành công như thường lệ ^^
Chỉ khác với mọi lần, lần này tôi đáp xuống dưới...1 vật thể lạ mềm mềm ấm ấm gì đó!!!
Và khi tôi kịp nhận ra vật thể ấy mang tên con người đang mặc đồng phục của...Ban Thanh Tra thì cũng là lúc tôi tá hỏa sợ hãi đến...vắt cò lên cổ mà chạy cấm chạy cúi về phía lớp đang phát ra những tiếng ca '' hay phát run '' của tập thể Ca sĩ nghiệp dư 12A5 này...
Hình như hôm nay ko phải là ngày của tôi!!! TT___TT
Tên sao đỏ dập dờn quan sát thập thò đầu vào lớp...
Chết rồi!!! Thể nào cũng bị ghi mã số!!!
Tôi cố nhón chân nhẹ nhàng cúi thấp xuống len qua cửa lớp...
- Bắt đc rồi nhé!!! - 1 bàn tay chộp lấy cổ áo tôi...
Hic...
Tôi cúi lên để nhận dạng kẻ Dám-gây-chiến-với-Nguyễn-Minh-Nhật đây!!!
- What the hell....Anh làm cái quái gì ở đây??? - Tôi...tá hỏa tập 2 khi nhận ra cái tên Dương láo lếu ấy, miệng mồm lắp ba lắp bắp hệt đụng phải ma giữa ban ngày ban mặt... - Hơ...hơ...
- Tôi là Sao đỏ từ nay trở đi của lớp cô, cô Điệu-chảy-mỡ!!! - Hắn trề mỏ, tay vẫn siết chặt cổ áo sơ-mi - Coi nào...Sai đồng phục...Đồng phục này của...Nam cơ mà??? Đi trễ giờ...Mang dép lào đến trường...Mã số rách...Ko đeo icon Đoàn viên...
Tên điên dò xét tôi từ đầu đến cuối như đang xét nghiệm 1 sinh vật mới đc người ta tìm thấy, rồi thả tôi ra, ghi ghi chép chép vào cuốn sổ bìa đỏ ghi to đùng Sổ Trực Sao Đỏ lớp 12A5 chi chít toàn là...tên tôi và thằng Lâm đáng ghét đó!!!
Huhuhu...
Đằng sau lưng tôi nghe cái nhìn nóng đến bốc lửa hừng hực như hỏa diệm sơn của Ban Cán Sự lớp, trong đó ghê nhất là của con nhỏ Lớp Trưởng Lý Thanh Nguyệt đang khè từng chữ của bài ca Cô giáo em của màn hát đầu giờ nhảm nhí của cái trường nhảm nhí...1....cách...vô...cùng...tức...giận!! !
Hic...
Thằng Lâm hát méo mó gượng gập run rẩy vì nhịn cười. Thằng Cường thì vẫn bô bô miệng hát lạc điệu = cái giọng Nghe Muốn Đâm Đầu Xuống Cống mà chết kinh khủng khiếp đó...
- Coi bộ Điệu-chảy-mỡ đây....gương mẫu quá nhỉ??? - Tên Dương bật cười khi nhìn thấy bộ mặt nhăn nhó khổ sở của tôi - Hèn chi...lớp tháng nào cũng...hạng Nhất từ dưới đếm lên của trường!!!
Hình như...thằng này muốn ăn đấm!!!
Cả tập thể 12A5 đang sầm mặt '' Trao '' cho nó những ánh nhìn vô cùng âu yếm!!!
Tạch...
Hắn bấm bút nhét vào túi áo sơ-mi:
- Cho Điệu-chảy-mỡ về chỗ!!! - Hắn cười hi hi. Cái nụ cười khỉ khô giễu cợt của 1 tên ba gai chính hiệu!!!
- Làm ơn NGỪNG gọi tôi là Điệu-chảy-mỡ!!! - Tôi nhấn mạnh từng chữ 1 cách khó nhọc - Tôi ko biết điệu, cũng ko thích điệu!!!
- Vậy hả??? - Tên quỉ tròn mắt nhìn tôi kiểu cừu non '' Ồ vậy à??? '' - Bye, Điệu-chảy-mỡ nhé!!!
Rồi quay cái tấm phản chạy mất khi nghe tiếng ông thầy quản sinh ồ ồ thông báo qua loa: '' Mời tất cả các Sao Đỏ tập hợp về phòng Ban giám hiệu!!! ''...
Tên này chắc bị...thiểu não??? Tôi nói rõ ràng đến thế mà hắn chưa Hiểu ra chân lí Tôi Ko Điệu vô cùng đơn giản đấy!!!
Tôi quay lưng lại vào lớp...
- Nhật... - Con nhỏ lớp trưởng chống nạnh, chỉ tay vào mặt tôi, rên rỉ từng chữ như oan hồn vất vưởng - Hôm nay thanh tra mà...bà đi trễ ư???
Tôi gãi đầu cười he he rồi lách qua người nó nhảy về chỗ ngồi quen thuộc cạnh thằng Lâm...
Trống đánh cái tùng...
Tiếng giày cao gót nện vào sàn cộc cộc vang lên báo hiệu Tiết học đã bắt đầu...
Và tôi may mắn thoát khỏi Bài ca giảng Đạo Đức của nhỏ lớp trưởng nhiều chuyện...
Hèn chi trời ban cho nó cái mụn ruồi duyên rõ duyên trên mép, khi nói cái mụn ruồi ấy nhảy lên nhảy xuống theo từng giai điệu ngân nga trông...buồn cười ko chịu nổi!!! ^^
Buổi học trôi qua èo uột và chán phèo như mọi khi. Thầy blablabla trên bảng, và trò gật gù vì...bài Mẹ ru Con hùng hồn êm đềm của thầy trên bụng giảng với bụi phấn rơi rơi...
Chỉ có 1 điều khác với mọi hôm là...
Tôi và thằng Lâm ko châu đầu vào chơi Ca-rô Nâng Cao Trí Tuệ như mọi khi hoặc viết thư Giao Lưu than thở về tình hình chiến sự cho anh em tứ phía, mà thay vào đó là...tôi quay đầu vào bức tường nhám...xinh đẹp lỗ rỗ hệt như trong bài ca chết tiệt của lũ trẻ hàng xóm ngày nào cũng réo ầm lên: '' Ô ra đây mà xem, con Cóc nó ngồi trong góc. Nó đưa cái lưng ra ngoài...''
- Ê... - Thằng Lâm lấy bút chì châm vào lưng tôi - Sao thế???
- Ko sao hết!!! - Tôi trả lời khuôn rập như 1 cái máy.
- Mày nói xạo!!! - Thằng Lâm lại tiếp tục màn...lấy que chọc Khỉ ấy - Sáng nay mày...ói ê hề nhà tao, làm phải xịt hết mấy bình nước hoa mới bay mùi...
_ _+
Tự nhiên tôi muốn đấm vào hàm của nó ghê!!!
- Tao ko sao hết!!! Để tao yên...
- Nói đi mà... - Nó giở giọng cải lương - Đi mà Nhật!!!
Grrrr....
Hình như tôi quên kể với các bạn là tôi rất nóng tính nhỉ???
- Đi mà...
-.......
- Plzzzz.....
- Plzzz Nhâ....
- TAO KO SAO HẾT!!! - Tức nước vỡ bờ, tôi hét toáng, ôm đầu bức tóc giữa...tiết học.
Và khi nhận ra sự náo loạn của mình giữa buổi Ngủ trưa của các mem trong lớp, tôi tròn mắt nhìn tụi nó...ngây thơ, nặn ra nụ cười méo xẹo đến độ tôi tưởng răng hàm...rơi tọt chạm cả xuống bàn học...
- Hơ hơ... - Tôi gãi đầu cười Giả lả trước khuôn mặt sầm sì của ông thấy báo hiệu Trời Hôm nay có bão... - Xin lỗi ^^ Tại bạn Lâm chọc em quá!!!
- Cô giỏi lắm!!! - Ông thầy lăm lăm cây roi trông như...cây đao, cặp mắt kiếng loé lên - Giờ ra chơi xuống phòng....
Ông thầy đang định ban sách luật gì đó thì...
'' Alo, alo, mời em Nguyễn Minh Nhật lên phòng ban giám hiệu gấp!!! Alo alo!!! ''
Giọng bà béo làm trong văn phòng vang vang lên khắp sân trường, tôi hí hửng nhảy phóc ra khỏi chỗ lại gần ông thầy vỗ vỗ vai:
- Lần khác thầy nhé!!! ^^
Và đút tay vào túi, khuỳnh khuỳnh chân nhún nhảy lên phòng Ban Giám Hiệu "uống trà đàm đạo" với thầy hiệu trưởng kính yêu ^^
.............
Khuôn mặt ông Thanh Tra bị tôi...đột kích từ trên xuống hồi chiều với 1 mắt bầm tím làm tôi giật mình...
Hic...
Lần này tiêu rồi!!!
- Em Nhật!!! - Bà hiệu phó nở 1 nụ cười...hết sức thân thiện - Mời ngồi!!!
- Biết...tại sao chúng tôi gọi em lên đây ko??? - Bà ta hỏi 1 câu Ai-cũng-biết-là-câu-trả-lời-là-gì-rồi-đấy hết sức ngu ngốc kèm theo nụ cười khuyến mãi...
- Dạ biết!!! - Tôi gượng 1 nụ cười đáp lễ, mắt bắt gặp phải tập hồ sơ dày cộm đề tên Học Bạ Nguyễn Minh Nhật...
Im lặng....
Tôi đung đưa trên ghế, mắt vẫn nhìn bà cô chờ đợi kiểu "Ê, tôi đang chờ bà nói tiếp!!!"
Bà cô chậm rãi uống 1 ngụm trà 1 cách bình thản, rồi lật lật tập hồ sơ ra cũng = phong cách Rùa bò lụ khụ của 1 bà già chính gốc...
- Tôi nghe nói em là 1 học sinh cá biệt đúng ko??? - Bà cô lại hỏi 1 câu mà Ai-cũng-biết-câu-trả-lời-là-gì-rồi-đấy. Tôi bật cười... bắt gặp ánh mắt copyright của Dung Ma ma, tôi đành e hèm "đàm đạo" tiếp.
- Đánh nhau, trễ học, vô lễ với thầy cô...
- Thưa cô em CHƯA BAO GIỜ vô lễ với thầy cô nào cả!!! - Tôi đính chính.
- Vậy vụ cô Bá em giải thích thế nào??? - Bà ta đưa ánh mắt sắc lẻm lên nhìn tôi.
- Đó ko phải là vô lễ!!! - Tôi nhíu mày - Đó gọi là...Tranh Luận trong lễ phép chứ ạ!!! Còn việc cô Bá nghĩ đó là vô phép thì em ko biết!!! Người ta vẫn nói có tật giật mình, em chỉ muốn góp ý cho cô Bá để làm việc tốt hơn thôi!!!
Bà hiệu phó thôi lật giấy tạo ra những tiếng loạt xoạt, khựng lại nhìn tôi...
- Tôi nghĩ tôi nên có 1 cuộc họp phụ huynh riêng với bố mẹ của em!!! - Bà cô tặc lưỡi, chớp chớp đôi mắt với hàng lông mi dày cộm bởi Mascara trông hệt như trái...cóc bị lép ruột.
- Tại sao??? - Tôi nghe sét đánh cái đoàng bên tai, liền chồm lên hỏi.
- Chúng ta ko thể chấp nhận 1 hs chuyên môn đi trễ như em!!! Chuyên môn đánh nhau như em, chuyên môn mặc sai đồng phục như em!!! Trường Nguyễn Du ta là 1 trường có nề nếp, chứ ko phải 1 nơi muốn đến lúc nào là đến...
- Chỉ vì vậy thôi ư??? - Tôi phì cười, ngồi ngay ngắn lại - Em xin cô suy nghĩ kĩ!!! Giá trị của 1 con người ko nằm ở bên ngoài, ko nằm ở đồng phục.!!! Chẳng phải những trận đánh nhau của em đã giúp trường giải quyết đc rất nhiều chuyện lôi thôi sao!!! Em hy vọng 1 người nhìn xa hiểu rộng như cô ko đánh giá con người qua vật chất!!!
Bà hiệu phó son phấn lụa là bị đánh trúng tim đen, mặt sầm lại:
- Đề nghị em ăn nói có suy nghĩ hơn!!!
- Em đang ăn nói Hết-sức-suy-nghĩ!!!
Bà cô bặm môi nhìn tôi, mặt đỏ dần lên, 2 cặp mắt, à quên, 2 trái cóc lép ruột của bà ta mở banh ra nhìn tôi, cái đứa đang ngồi trước mặt với nụ cười nửa miệng...
- Nhưng chúng ta ko thể chấp nhận 1 hs như em!!!
- Chấp nhận hay ko chấp nhận, em ko quan tâm!!! - Tôi bình thản gõ gõ những ngón tay lên mặt kiếng - Em đến trường, em đc bạn bè chấp nhận, em học hỏi, em mở mang kiến thức...Đâu cần phải có Ban giám hiệu em mới ngừng học hỏi. Cô thử đuổi em đi...cả cái trường này sẽ loạn lên cho xem!!!
- Em...em...đang đe dọa tôi đấy à??? - Bà cô sẵng giọng.
- Đấy!!! Đấy là điểm yếu của Giáo viên ở VN!!! Lúc nào cũng cho là mình đúng!!! Lúc nào cũng cho mình cái quyền quyết đinh vớ vẩn ấy... Cô có thể đuổi em khỏi trường, nhưng em vẫn có thể học!!! Cô nên nhớ, Nguyễn Du ko phải là cái trường duy nhất của trái đất này!!!
- Em...em... - Bà cô lại lắp bắp giai điệu em...em vì quá bí kia, tay chỉ vào mặt tôi đầy phẫn nộ, mặt liên tục đổi màu hệt Tắc kè Bông - ...Thật quá đáng!!! Đi ra khỏi đây ngay!!!
- Chào cô!!! - Tôi xô ghế - Cảm ơn vì cuộc nói chuyện vui vẻ!!!
- Ko!!! - Bà ta hét lên - Em bị đuổi học NGAY LẬP TỨC!!!!
Tôi khựng chân, ngừng bước, khẽ quay đầu lại...
Dù sao thì vừa rồi tôi cũng chỉ định chơi trò ú tim với bà cô tí hồi, ai dè bà này lên tăng xông cao hơn tôi tưởng...
- Ko!!! - 1 giọng nói khác chen vào - Tôi Ko nghĩ ĐÓ LÀ 1 Ý KIẾN HAY!!!
Thầy hiệu trưởng tự khi nào đã đứng nơi ngưỡng cửa trước mặt tôi như 1 vị cứu tinh chói lói...
- Nhật!!! - Thầy quay qua tôi - Tôi muốn bố mẹ em có mặt tại phòng này vào sáng thứ Chủ Nhật!!! Nghe rõ chưa???
- Dạ!!! - Tôi ngạc nhiên nhìn thầy = cặp mắt mở to. Chắc mấy con Ếch Ộp giờ mà có ở đây cũng phải ghen tị với cặp mắt lồi to hết cỡ này!!!
- Em về lớp đi!!! - Thầy mở cửa phòng cho tôi với 1 nụ cười hiền lành, và với 2 cặp mắt shock muốn rơi lộn ra của ông Thanh Tra và bà hiệu phó.
.................
- Chết tao rồi!!! - Tôi âu sầu bò dài ra bàn, mặt mày thất sắc xanh xao - Lâm ơi, chết tao rồi!!!
- Sao??? - Thằng Lâm đặt tay lên vai tôi - Cuộc nói chuyện coi bộ...vui vẻ nhỉ???^^
Bàn tay của thằng Lâm nhắc cho tôi nhớ về vụ Trai Dậy Thì khủng khiếp hồi sáng, tôi đề phòng nhìn nó căng thẳng.
- Hehe... - Tôi cười méo xẹo, hất tay thằng Lâm ra - Tao...bị triệu tập nhị vị phụ huynh lên "đàm đạo"...
Thằng Lâm có vẻ ko hài lòng với cái hất tay của tôi khi nãy, nó khẽ nhíu mày dòm tôi với 2 dấu hỏi to đùng ịn trên mắt...
Lâu nay tôi ko để ý, thằng Lâm quả thật...đẹp trai kinh khủng!!!
Nó ko còn là thằng nhóc ngày nào bận quần tà lỏn chơi ném lon với tôi hồi lớp 1, mà đã lớn phổng lên cao lớn vạm vỡ, vai rộng 5 tấc, người cao 2 trượng rồi!!!
- Mày...hôm nay thật khó hiểu!!! - Nó chép chép miệng quay ra chỗ khác - Hèn chi hôm nay...ko có bão áp thấp!!!
Oẹ...
Cảm giác buồn nôn chết tiệt lại trở về hành hạ dạ dày tôi, đồ ăn lại Về Nguồn ồng ộc ra ngoài, tôi ói ko kịp bịt miệng ào ào vào người thằng Lâm...
Chỉ tội nghiệp thằng bé!!! Chạy ko kịp với cơn buồn nôn đáng ghét của tôi...
Hic...
Mình bị sao thế này???
- Nhật!!! Mày bị sao thế này??? - Thằng Lâm hốt hoảng rú lên đúng y chóc cái câu tôi đang tự hỏi trong đầu, mặt mày tái nhợt đi như thể nó là người...đang ói chứ ko phải tôi!!!
Bọn con gái nhăn mặt bịt mũi, thi nhau cất tràng "Eo ôi, kinh quá!!!" rầm rộ...
Khuôn mặt thằng Lâm dần mờ đi trước mắt tôi...
Cánh quạt trần trên tường hôm nay quay sao nhanh thế??? À ko, ko chỉ mình cánh quạt!!! Cả thế giới quanh tôi đang quay tít như tôi đang bị nhốt trong 1 hột xí ngầu khổng lồ bị thẩy vào chén lanh canh lanh canh....
- Nhật!!!.... - Tiếng thằng bạn bây giờ chỉ còn là những lời văng vẳng bên tai...
Tôi té vào lòng nó cái rầm...
Chóng mặt đến bưng tai nhức óc!!!
.............
Bốp bốp bốp...
Bộp bộp bộp...
Có tên đáng ghét nào đó đang tát vào má tôi 1 cách vô-cùng-thô-bạo liên tục...
- Dậy đi!!! Cô ngủ dai quá!!! - 1 cái giọng ngang phè phè vang bên tai tôi.
Tôi he hé mở mắt...
1 cái đầu đinh mập mờ hiện ra trước mắt, rồi 2 hàng lông mày đen rậm rì, 2 cặp mắt nâu rồi đến cái mũi to như mũi sư tử hiện ra...
Nếu đầu óc tôi vẫn còn bình thường thì....đây chắc là...tên sao đỏ láo toét sáng nay đã ko nương tay liệt kê tất tần tật những tội từ lớn đến bé cỏn bé con của tôi thì phải???
What the hell...???
- Thế đấy!!! - Hắn xô ghế đứng dậy - Tự nhiên ông thầy hiệu trưởng dở hơi nghe phong phanh tin cô ngất trong phòng học lại đi cử tôi xuống thăm Điệu-chảy-mỡ cơ chứ!!!
- Tôi đang ở đâu đây??? - Tôi nắm lấy vạt áo của hắn, siết chặt trong tay như sợ hắn sẽ tan vào trong ko khí như bọt bong bóng.
- Ở trường, phòng y tế!!! Điệu-chảy-mỡ coi bộ..."thông minh" nhỉ??? - Tên đáng ghét ấy trề dài môi trông giống hệt mấy con cá trê, cố tình kéo dài cái cụm từ "Thông minh" mà tôi cá chắc là hắn đang ám chỉ nghĩa Đen kia.
- Tại sao lại là anh??? - Tôi nhíu mày - Thằng Lâm đâu???
- Tôi là Hội trưởng hội học sinh - Hắn gằn giọng bắt đầu tỏ vẻ khó chịu với những câu Đố Em - Còn thằng ấy chắc về nhà thay áo rồi!!! Có Thánh mới chịu đc đám ói nhơ nhớp hôi thối ấy trên người!!! - Rồi ngập ngừng nhìn tôi 1 thoáng - Coi bộ...thầy Hiệu Trưởng quan tâm tới 1 đứa Học hành đầu chẳng ra đầu, đũa chẳng ra đũa như cô nhỉ???
- Ko hỏi nhiều nữa!!! - Tôi thả tay ra và phẩy phẩy tay như đang...xùy chó - Cho anh về!!!
Ko hiểu vì cảm giác Bị-xỏ-mũi hay vì hành động Buông-tha-rất-ư-là-thân-thiện của tôi mà...mặt tên điên ấy đỏ ựng lên, mắt đanh lại, cắn chặt môi và nhìn tôi hiểm hóc...
Hắn hứ 1 cái rõ to rồi buông 1 câu đe dọa:
- Liệu hồn xác nhà cô đấy!!! Đồ chảnh choẹ!!! - Rồi rời khỏi phòng, để lại 1 đống âm khí ngùn ngụt từ cơn giận vô có(???) luẩn quẩn trong phòng, làm tôi phải mở bớt cửa sổ để đuổi bớt Tà khí từ...Ma quỷ....^^
Tên điên hậm hực bỏ ra khỏi phòng sau 1 hồi lườm nguýt hèn hạ copyright của phe con gái chính gốc.
Tôi thở dài, kéo chăn lên tận cổ nằm ườn ra giường, mắt chợt đập phải thanh chocolate trên cái bàn nhỏ cạnh bên với 1 tờ ghi chú gì gì đấy...
Grrrr....Chocolate...
Nó chợt nhắc tôi nhớ lại cái nguyên nhân kinh khủng của thằng Lâm mà dẫn đến những cơn buồn nôn Chẳng-hiểu-vì-sao cứ uồn uồn kéo đến làm bạn với cái bao tử...mê vui của tôi...
Tôi tức khí, cầm thỏi chocolate tội nghiệp liệng thẳng ra cửa ra vào....
Viu...viu...viu....
Tiếng bao nilon xé gió vang lên trong ko khí, kèm theo 1 tiếng kêu "Ui da" đầy tức giận...
Thôi chết rồi!!! Lại...lạc đạn rồi!!!
- Mày định hại chết tao hả Nhật??? - Tiếng thằng Lâm la oai oái ngoài cửa xen lẫn với những tràng cười hi hi ha ha nham nhở mà tôi cá chắc là chúng thuộc về tụi thằng Cường con Mai hại bạn kia -_-''
- Chẳng phải mày rất thích ăn chocolate hay sao??? - Thằng Cường nhảy vào phòng, kéo theo 1 lũ rồng rắn đằng sau như đi...trẩy hội TT____TT - Con Nhật tình thân tình ái tặng mày...ngọt ngào vậy còn muốn gì???
- NHƯNG KO PHẢI VÀO ĐẦU!!! - Thằng Lâm nghiến răng trèo trẹo, đến độ tôi tưởng cái quai hàm của nó sắp rơi bù long ra mà rớt xuống đất ^^
Tên bạn chí cốt kéo ghế xình xịch ra ngồi cạnh tôi, tiếp theo đó là lũ lôm nhôm lần lượt an tọa...
- Ko ngờ bé Nhật nhà mình lại...xuống sức khoẻ đến thế!!! - Thằng Mọt Sách với tay xoa xoa đầu tôi làm tóc tai đã rối nay còn...ổ quạ hơn -_-''
- Phải rồi... Gặp Sao Mai quả tạ chiếu mạng mà!!! - Con Lý liếc xéo con Mai nãy giờ đang lu thu ngoan ngoãn như 1 con mèo con...
Im lặng...
- Tao...tao xin lỗi!!! - Nó lí nhí trong miệng, đầu cúi gằm xuống như đang...kiếm kim cương dưới chân.
Trông nó bây giờ làm tôi bồi hồi tưởng nhớ lại Võ Sĩ Đạo Nhật Bản khi xưa sắp sửa....rạch bụng ra để tạ tội trời đất. Tôi động lòng thương, gãi gãi đầu cười khì khì:
- Có gì đâu!!! Mày đâu cần...làm thế!!!
- Ôi... - Thằng cường tặc tặc lưỡi, lắc lắc đầu bắt đầu bài ca Than Thân Trách Phận ỉ ôi kinh khủng khiếp của nó - Ước chi tao có con bạn gái Vị Tha giống mày nhỉ???? Nhật ơi là Nhật...
Nó ngửa cổ lên trời, bắt gặp ánh mắt đầy...vẻ...đe...dọa của thằng Lâm liền im bặt cái mỏ đít vịt lại...
- Mày thôi khủng bố anh em đi Cường - Thiên Thanh thục thục vào bụng thằng quỷ - Tao mang đến ít mận (<= Ít??? Tôi thấy bịch đó ít là cả kí ^^) cho mày đây!!! Nhưng...Rất tiếc là tụi tao ko muốn dọn thêm bãi chiến trường Bốc Mùi nào của mày - Thiên Thanh gầm gừ như thể tôi...vừa giết cả dòng họ nhà nó - Nên.. - Nó cười "vui vẻ" - Ráng nhịn coi tụi này xử lí "hàng hóa" nhé!!! ^^
Rồi cái lũ vô tâm "tốt bụng" như lũ sói ấy châu đầu vào khai trương bắt đầu "xử lí hàng hóa" ngay trước khuôn mặt Thèm-thiếu-điều-dỏ-dãi của tôi 1 cách nhiệt tình, kể lể bàn tán xum xuê rầm rộ ầm cả lên, và...lâu lâu lại chêm vào những lời bình...loạn về chất lượng "hàng hóa" kiểu:
- Trời ơi, mày mua mận ở đâu ngon thế Thiên Thanh???
Hoặc...tệ hơn thế...
- Chấm thêm muối tôm...Cay cay, ngọt ngọt, mát lạnh...Đây là thứ mận ngon nhất tao từng thưởng thức!!!
Tụi nó tả kĩ lưỡng đến độ bà cô Văn khó tính nếu có ở đây chắc cũng chẳng ngần ngại gì cho cái lũ Ác-hơn-yêu-quái điểm 10 chất lượng của Neptune...
Còn tôi...hic...đc ăn mận = lỗ tai và con mắt. Còn cái miệng chỉ biết nuốt nước miếng ừng ực và cái đầu cố hoạt động hết Nơ-rôn để tưởng tượng ra cái miệng cũng đang đc thưởng thức Thứ Mận ngon nhất thằng Mọt Sách láo toét từng ăn TT____TT...
.............
- Tụi bay về lớp trước đi!!! - Thằng Lâm phủi phủi tay - Tao cần...bàn bạc với con Nhật ít chuyện!!!
- Tính...tỏ tình hả??? - Thằng Cường ngứa miệng dại dột lên tiếng...phát biểu.
- Tụi bay muốn ăn đập tập thể hả???
Chưa đợi thằng Lâm kịp xuất chiêu thì tụi nó đã rồng rắn kéo nhau ra khỏi phòng, nhanh như khi tụi nó kéo vào và làm phiền tôi...
Tôi thở phào...
Lũ yêu này chắc còn rắc rối hơn đám muỗi đêm hè!!!
Đợi cho tiếng cười đùa của cái đám nhí nhố tắt hẳn nơi cuối cầu thang, thằng Lâm quay qua tôi với khuôn mặt nghiêm trọng:
- Khai mau!!! - Nó chỉ vào mặt tôi - Mày đang bị gì thế hả Nhật???
Im lặng...
- Tại sao từ sáng tới giờ mày cứ né tránh tao là sao?? - Thăng Lâm tiếp tục màn tra khảo "tội phạm" như 1 cảnh sát viên FBI thứ thiệt.
Và đương nhiên, khi "tội phạm" cứ đinh đinh làm theo lời ông bà khi xưa dạy dỗ, tức là "Ngậm bồ hòn làm ngọt" hoặc "1 điều im lặng, chín điều lành", "Cảnh sát viên" Lâm buộc phải tạo sức ép:
- Ko nói thì coi như tao chưa có đứa bạn nào tên Nguyễn Minh Nhật!!! Cho mày 3 tiếng đếm!!! - Giọng thằng Lâm hệt sét của thần Tor trên Olympia đang đánh xuống liên tục vào 2 lỗ nhĩ tội nghiệp của tôi TT___TT
Ác quá!!!
Tôi như con chuột cống bị mèo hoang dồn vào chân tường, run rẩy trước những móng vuốt sắc nhọn sáng loé lên dưới ánh đèn nê-ôn có thể cắm vào da thịt con chuột bất cứ tíc tawvs nào, à quên, sau 3 tiếng đếm...
- 1...
Lâm, I hate U!!!
- 2...
Nói...
Ko nói...
- 2 rưỡi...
Sao mày phải làm khó tao đến vậy hả Lâm???
- Thôi đc rồi!!! - Thằng Lâm quay lưng lại, mặt đanh lại lạnh lùng - Coi như...
- Tao nói!!! Tao nói!!!
Tôi hết lòng vì mọi người rồi nhé!!! Phải mượn máy của thằng em TT____TT Nghe nó lải nhải đến phát bực
- Hơ hơ... - Tôi cười như...con điên cố đánh lạc hướng. Người thông minh nhất thế gian này mà rơi vào trường hợp oái oăm này chắc cũng phải miệng ú ớ, mắt láo liên tìm đường thoát...Chứ đừng nói trâu bò cóc nhái như tôi TT___TT...Chẳng lẽ lại nói với nó là.."Lâm à, tại nhìn mặt mày...đẹp trai quá nên tao buồn ói!!!", như thế chẳng khác nào tự vạch mông ra cho nó nện vào -_-''
- Tao ko có kiên nhẫn đâu đấy!!! - Nó gầm gừ đe dọa, mắt liên tục toé lửa xèn xẹt.
Im lặng...
Ko khí nghẹt lại, làm phổi tôi tắc nghẽn...
- Tại vì...Mày... - Tôi cúi mặt xuống "chiêm ngưỡng" cái ga trải giường, miệng mồm ậm ừ hệt tù nhân đang kiếm cách trốn tội, mặc dù tôi chẳng có tội gì sất -_-'' - Mày...mày....mày...mày....
- Tao sao??? - Thằng Lâm nhướn mày, nhìn tôi vẻ cười cợt...2 cặp mắt láo lếu đang hê hê đó, tôi chỉ muốn móc ra và ném vào thùng rác. Cặp mắt với dấu chấm hỏi to đùng đùng...
- Mày...mày...mày... - Ko hiểu do hoảng loạn quá hay là do hệ thần kinh của tôi bị Chậm Hóa mà cái câu định nói trong họng cứ kẹt cứng, phát ra chỉ là những tiếng Mày mày đáng ghét như 1 cái máy chơi đĩa hỏng đang è è Ero Erro, hệt như 1 con ngốc...
- Mày thôi cà lăm đc ko??? - Tên quỷ bắt đầu thấy bực mình, mặt nó nhăn lại dúm dít chẳng khác gì cái giẻ lau nhà là mấy.
- Ờ thì... Mày và....và...và... - Tôi nặng nhọc tiếp tục Cà Lăm chữ thứ 2 trong cái câu cụt lủn tổng cộng vỏn vẹn có 7 chữ.
Đến tiếng "Và" thứ...7 thì hắn nổi quạu thật!!! Thằng Lâm tức tối dậm chân quay gót định bỏ ra phòng, ko quên ném 1 ánh nhìn "Tạm biệt, chúng ta hết rồi!!!" đầy phẫn nộ vào tôi làm cổ họng đắng nghét, tim quặn lại...
Nói đi đồ ngốc!!!!
Nói...
Hoặc Lâm và mày vĩnh viễn(???) ko còn là bạn bè nữa!!!
1 giọng hét la lên làm các Nơ-rôn đang hoạt động với tốc độ chậm hơn 1 con rùa của tôi giật nảy cả mình, và chúng bắt đầu nhảy loạn xà ngầu cả lên..
- MÀY VÀ CÁI VỤ TRAI DẬY THÌ CHẾT TIỆT!!! - Coi bộ phản ứng hơi dữ dội, tôi nghe máu nóng mình dồn lên mặt - Mày... - Tôi chỉ vào cái khuôn mặt đang hờ hững khẽ ngoáy lại của thằng Lâm - Ai bảo mày nói 3 tiếng đó..."Trai-Dậy-Thì"....
Các bạn có biết, tôi phát âm 3 tiếng đó khó khăn thế nào ko???
Chắc là ko...
3 tiếng nhẹ tựa tơ hồng hóa ra lại khó hơn đi Vác đá tảng, 1 nghề khá phổ biến, ở Trung Quốc... -_-''
Máu nóng dồn lên mặt, rồi chạy xuống 2 cặp giò, buộc chúng phải nhảy bật ra khỏi giường, lao tới chỗ Cái Thằng tên Đình Trọng Lâm đáng ghét ăn hiếp Con Gái (???) đang chết trân nơi ngưỡng cửa. Tôi túm lấy cổ áo nó:
- Mày và cái vụ Trai-Dậy-Thì của mày!!! Nó làm tao muốn ói!!! Vừa lòng chưa??? - Tôi nghiến răng kèn kẹt tức tối, mắt lườm nó, tay siết chặt cổ áo và tôi ước gì, cái cổ áo của thằng Lâm bây giờ là cái cổ nó thì hay biết mấy.
- Pffff - Nó Cố Gắng ngậm miệng ngăn cười.
Nhưng hình như, cố gắng của thằng Lâm ko đc hệ thần kinh ghi nhận, nên chỉ sau 3s, cái khuôn mặt gượng gạo láo toét và cái mỏ chúm chím của nó đc thay thế = những tiếng Ha ha ha văng cả Mưa Xuân vào mặt tôi...
Tự nhiên thấy mình bị gắn thêm cặp tai lừa...
- Hahahhaaha..... Hí hí hí Hục hục...Hahaha...hihihi - Thằng Lâm tiếng tục trình diễn tiết mục 36 kiểu cười của nó với màn lăn lộn, ôm bụng bò càng ra cái bàn gần đấy để thêm phần "sinh động" cho tiết mục...1 tiết mục tôi thấy chẳng có gì vui nhộn -_-'', nếu ko muốn nói là chán phèo...Vì Khán giả duy nhất của màn hề nhạt nhẽo này chẳng thấy buồn cười tẻo teo nào, thậm chí là ko hiểu...Và khi ấy, tôi bắt đầu...đếm giây...
- Haha....Khục...khục...Hé hé hé...
Chim ngoài trời bây giờ chắc đang hoảng loạn di cư...
Tội nghiệp chúng!!!
Sau chính xác 34s "trình diễn", thằng Lâm bắt đầu khó khăn thều thào những tiếng yếu ớt như sắp...lâm trung:
- Vậy...thôi...ư??? Hí hí hí - Nó lại bắt đầu bụm miệng cười.
- Vậy thôi!!!
Thằng quỷ e hèm, rồi tiến lại gần tôi, kê mặt sát rạt giở giọng...ma mãnh:
- Vậy...ta thử lại nhé!!! - Rồi chuồn mất, chưa kịp để tôi Hiểu ra cái ý nghĩa kinh khủng của cái câu chết tiệt vừa nãy...
- Thằng quỷ!!! Đứng lại đó cho tao!!!
Rầm rầm rầm...
Loảng xoảng loảng xoảng...
- Đồ mất nết!!! Đồ láo lếu!!! Thằng bệnh hoạn!!! Lâm điên!!! Lâm khùng.... - Tiếng la chửi rủa ầm ĩ vang lên văng vẳng nơi cầu thang như 1 lời nguyền rủa...
Xen lẫn với tiếng thở dài âm thầm:
- Tụi trẻ con bây giờ yêu nhau lạ thật!!! Bạo lực và tình yêu... - Bà y tá tội nghiệp khều khào chổi hốt mảnh thủy tinh vụn trên sàn với lòng đau như cắt.
..........
- Vậy còn vụ bóng rổ mày tính sao??? - Thằng Lâm đang chỉnh sửa lại quai hàm sau cú đấm Ong chích của tôi...
- Vẫn theo kế hoạch cũ....Thứ 7 tuần này....Vậy thôi!!!
..........
No one knows what it's like
To be the bad man
To be the sad man
Behind blue eyes
No one knows what it's like
To be hated
To be fated
To telling only lies
But my dreams
They aren't as empty
As my conscience seems to be.....
Lời bài hát từ trong headphone nghe buồn đến não ruột, tôi xoay nhẹ chìa khóa, lạch cạch mở cổng...
Từ sau vụ Thú tội với thằng Lâm, tự nhiên thấy lòng nhẹ hẳn ^^ Hy vọng cái dạ dày Hư hỏng của tôi chịu ăn chịu uống lại!!! Cả ngày chưa có gì bỏ bụng rồi!!!
- Chào mẹ con mới về!!!
I have hours, only lonely
My love is vengeance
That's never free
No one knows what it's like
To feel these feelings
Like I do
And I blame you
Đóng sầm cửa lại sau lưng, tôi tắt cái Ipod rồi quăng lên bàn, đá đôi dép, hậu quả của sự Ngủ trưa quá giấc, văng ra, ném cặp vào góc nhà rồi nhảy tọt vào bếp, định kiếm chút gì "Ăn cho đỡ đói lòng"...
- Nhật, ra đây mẹ hỏi!!!
- Yes!!! - Tôi nhìn khuôn mặt lo lắng căng thẳng kiểu "Tháng này lại kẹt rồi!!!" của mẹ thường ngày, kéo ghế ngồi xuống như 1 vị Giám đốc sắp nghe nhân viên mình báo cáo thu nhập...
- Dạo này...con hay thèm chua đúng ko???
- Yes...
- Dạo này con hay...nôn lắm đúng ko???
What???
Tôi khựng lại...
Chẳng lẽ bà mẹ có trí tưởng tượng Văng Xa của tôi đã nghĩ ra...Những Điều Kì Quái???
- Y...ye..yes....
- Con ko thèm ăn???
- Y..yes
- Kinh nguyệt có chưa???
- N...nop..nope...
Hình như...
- Con đi có chút việc!!! He he he ^^! - Tôi đứng lên, sẵn kế thứ 36 hay ho của ông bà mà phóng thẳng ra cửa, ko kịp nghe tiếng bà mama gọi với lại...
Tiêu rồi!!!
-_-''
.......
- Mày...Tao đang "học bài" (<= Tức là luyện Game, gọi là học bài cho nó...Văn hóa) mày gọi ra đây làm chi??? - Thằng Lâm vác cái khuôn mặt khó chịu Ko-thể-khó-chịu-hơn của nó tới đây sau 5' sau cuộc họp triệu tập khẩn cấp, Emergency Call, của tôi, miệng mồm làu bàu...Chứng tỏ nó vừa Chết, tức là Game over....Thằng bạn chết tiệt!!! -_-''
- Nghe đây!!! - Tôi nổi quạu - Mẹ tao đang nghĩ...tao có...có...
- Có gì??? - Nó hỏi...1...cách...tỉnh...rụi...>_<
- Mày biết mà...sau chuyện ấy, tinh trùng, trứng, thụ tinh... - Tôi bắt đầu đâm bối rối, miệng mồm lắp bắp - Ờ...mẹ tao nghĩ...tao...và mày...ờ...well...mày b...
- Cái gì??? Mày nói cái gì tao nghe ko rõ!!! - Nó ngoáy ngoáy tai rồn rột.
-_-''
- Mày biết đấy...Mẹ tao nghĩ...ờ...tao và mày...chuyện ấy....
Khỉ thật!!! Tiếng Việt chạy đâu hết rồi!!!
- Chuyện ấy??? - Thằng Lâm ngây thơ hỏi - Mẹ mày đã biết vụ tao và mày đi chôm chỉa Ổi nhà ông Tám ư???
- Ko... - Tôi chích chích 2 đầu ngón tay vào nhau, cố tìm lại từ ngữ - Chuyện...ờ...chuyện của...con trai con gái...Mẹ tao nghĩ...
- Nghĩ gì???
- Nghĩ...nghĩ...Tao...đang...đang...
- Cần tao gọi Bệnh Viện nhờ họ chở mày đến Nhà Thương trị liệu ko??? - Nó kí vào đầu tôi - Cà lăm lăm băm!!! Nhật cà lăm!!!
- Tao ko cà lăm!!! - Tôi sửng cổ - Ờ... - Và bắt đầu gãi ddaaif sồn sột như thể cả trăm con chấy rận đủ loại đang vui vẻ sinh sống làm tổ nơi ấy....
Thằng Lâm kê sát mặt lại gần tôi:
- Mày đang đỏ mặt kìa Nhật!!! - Nó sửng sốt - Lần đầu tiên trong lịch sử loài người, Nguyễn Minh Nhật biết đỏ mặt!!!! - Từ sửng sốt, nó chuyển qua...reo lên như thể Newton đã khám phá ra nguyên tố nào mới trong vũ trụ, rồi bắt đầu lật lật quyển sổ tay ra ghi chú vào.... - 15 tháng 11... - Thằng Lâm lẩm bẩm, ghi ghi chép chép - Nhật đỏ mặt...
Arrrgggg....
>_<
Nếu dùng từ để diễn tả cơn giận của tôi bây giờ, chắc ko có...
Đầu bắt đầu xì xèo khói, tai bắt đầu tu tu, mắt bắt đầu bốc lửa hừng hực, tay bắt đầu siết lại...
- Này!!! Mẹ tao đang nghĩ tao có thai với mày đấy!!! - Tôi hét lên.
1s...
2s...
Cạch...
Cây bút từ tay thằng Lâm rơi xuống đất...
Mắt nó trợn tròn nguóc lên nhìn tôi...
Ko phải là sửng sốt...
Mà là Hoảng hốt...
Mùi rắc rối bốc lên khét lẹt...
- What the hell... - Mặt thằng Lâm bây giờ ắt ko còn giọt máu nào!!! Xanh như tàu lá chuối!!! Nó nhìn tôi với cặp mắt "Đừng đùa với tao" và cái miệng mở há hốc đến độ tôi có cảm tưởng cả 1 trái táo sẽ lọt vừa vào trong - Mày...mày có chắc ko??? Sao mày biết là...mẹ mày...nghi vậy???
- Mama hỏi tao... - Tôi cắn nhẹ môi - Chắc mama của mày méc lẻo cho mama của tao....vụ hồi sáng tao và mày...
- Trời ơi... Thằng Lâm ôm đầu - Tôi đã làm gì thế này??? Tao chỉ đùa thôi mà!!!
- Hình như mama của mày ko nghĩ 1 thằng dê đang dồn 1 cô gái ngây thơ vô tội (???) vào tường và chu mỏ lên sát rạt như vậy là đùa -_-'' - Tôi lườm nó trách móc, 2 tay đấm thình thịch vào nhau hăm dọa.
- Giờ sao??? - Nó ngẩng lên hỏi tỉnh bơ.
- Ai biết!!! Mày phải có trách nhiệm chứ!!! - Tôi gắt thằng Lâm.
- Lỗi của mày mà!!! - Nó chỉ vào mặt tôi kiểu "Tao ko biết gì đâu đấy nhé!!!" 1 cách vô cùng vô tình vô nghĩa TT___TT
- Nhưng mày phải giúp tao!!! Mày biết mẹ tao là...Người Tiền Sử mà!!! Thể nào bà ấy cũng lột da tao cho mà xem!!! - Tôi hạ giọng năn nỉ.
- Thôi đc rồi!!! - Thằng Lâm thở dài - Nam tử hán đại trượng phu - Nó vỗ vỗ vào bụng tôi, xoa xoa như...1 thằng điên - Tao đồng ý nhận...đứa con hoang này!!!
Grrrr....
- Tao...ko...đùa...đâu...nhé!!! - Tôi gầm gừ cố thốt ra từng chữ trong cổ họng, răng nghiến trèo trẹo, mặt sầm xuống như trời sắp kéo giông, tay hất cái bàn tay to đùng ngón dài hoằng của thằng quỷ Chậm Tiêu.
- Chứ mày muốn tao làm gì??? - Nó nhảy phóc ra đằng sau, la toáng lên.
- Don't know -_-'' Nên tao mới tìm mày, đồ Ngu!!!
Đúng ra tôi ko nên thốt ra cái tiếng Ngu đó, vì thằng Lâm, 1 đưa hạng nhất Toán, ghét nhất cái tiếng ấy...
Và khi khuôn mặt nó đổi sắc, thì tôi bắt đầu nhận ra sự "Ngu" của mình -_-''
Cộp Cộp Cộp...
Thế đấy!!! 3 cú cốc đầu liền!!!
Sau đó ư???
Sau đó là 2 bàn tay phủi phủi vào nhau và cái lưng hậm hực quay mặt vào tôi với những bước chân dậm thình thịch bỏ đi mất...
Tôi mới là đứa...ngu... TT____TT
.......
Tôi trèo cửa sổ phòng ngủ về, con đường an toàn mỗi lần trốn đi chơi, với hy vọng bà mẹ của tôi sẽ quên đi Cuộc đối thoại Kinh Khủng trước bàn ăn khi nãy...
Lạy trời, cho mẹ con trí nhớ kém đi!!!
Lạy trời, cho mẹ con điếc bớt đi!!!
Lạy trời, cho con tai qua nạn khỏi!!!
Đang nghĩ kế trong đầu + lồm cồm trèo hàng rào + lẩm bẩm cầu nguyện như mấy đứa dở hơi vẫn rầm rì trước giờ thi học kì, tôi ko để ý, có 1 người đang đứng bên cửa sổ của tôi chờ sẵn với 1...cây roi mây trong tay và ánh mắt của Xà Phi Nương Nương -_-''
........
- Con hỗn quá Nhật à... - Mẹ lắc đầu, nhíu mày lại vẻ ko hài lòng...
- Dám chạy ngang xương lúc đang nói chuyện với người lớn!!! Vậy là ko phải!!!
Mẹ tiếp tục đi vòng vòng quanh cái ghế tôi ngồi, hay nói đúng hơn là...đang bị trói chặt quẹo cả tay ra đằng sau, Tay nhịp nhịp cây roi mây đáng sợ đó...
Phải nói trong nhà, tôi sợ mẹ nhất!!! Mặc dù phải công nhận, mẹ là người mẹ tuyệt vời, nhưng vì quá thông minh và tinh xảo, nên kì này bà đã nghĩ ra 1 chiêu mới mà bộ não tôi chưa kịp cập nhập và đưa ra cách xử lí: Chiêu trói!!!
- Nhưng...may sao, nhờ vụ việc vừa rồi, mẹ ko nghĩ cái mẹ nghĩ trong đầu là đúng, vì vậy mẹ tạm tha....
Phew... -_-''
- Nhưng... - Mẹ chỉ cây roi vào khuôn mặt sợ hãi của tôi - Đừng tưởng vụ này qua dễ như vậy đâu nhé!!! Cấm túc 1 tuần!!!
Rồi thả trói cho tôi, ko quên gầm gừ 1 lời đe dọa kiểu "Tái phạm là ko xong đâu đấy!!!" rồi quất nhẹ vào đít của tôi, bắt tôi lên phòng tự...kiểm điểm...
TT____TT
Cũng chẳng hiểu chuyện Bỏ đi ngang xương này có gì nghiêm trọng mà mẹ phải cấm túc tôi tới...1 tuần dài dằng dặc, tức là ko đc bén mảng ra ngoài, ngoại trừ đi học -_-''
Thế đấy...
Có lẽ tôi nên tập viết Nhật Kí Trong Tù giống Bác Hồ xưa kia để giết thời gian, biết đâu sau này lại...nổi tiếng???
Đang luẩn quẩn với ý nghĩ điên khùng đó trong đầu thì tiếng ò ò từ điện thoại di động báo có tin nhắn vang lên làm tôi giật nảy cả mình, thiếu điều nhảy văng lên đập đầu vào trần nhà...Tôi với tay lấy điện thoại và do ko cẩn thận nên rơi cái rầm xuống chiếc ghế quay... -_-''
Tên nào nhắn tin đúng lúc thế ko biết -_-''
Và cái tên Ko đúng Lúc đó là thằng Lâm...
"Tao xin lỗi Đúng ra tao ko nên bỏ về ngang xương...Hy vong mày còn mạng mà nhắn tin lại cho tao..."
Hà hà....Vậy mới là tên Lâm tôi quen chứ!!! ^^
Tự nhiên thấy...vui vui lạ...
" Dẹp mày qua 1 bên..Tao bị cấm túc rồi...1 tuần... -_-' "
Tin nhắn của bạn đã đc gửi...
và khoảng 40s sau, mobil lại ò ò...
" Đáng đời!!! Tao chưa cho mày ăn đạp là may đấy con...Cấm túc vậy mày tính so với vụ bóng rổ chiều thứ 7??? "
" Chắc lần này ko chuồn ra đc đâu TT___TT "
Và cứ thế, cả buổi chiều 2 đứa nhắn qua nhắn lại cho nhau cho đến khi "Tài khoản của bạn đã cạn. Ko thể chuyển tin đc".... Kể ra...2 đứa tôi, đứa nào đứa nấy đều..."thông minh" như nhau, vì chẳng đứa nào chịu nhảy vào Yahoo mà chat cho đỡ tốn tiền -_-''
Ôi...Tháng này lại nghèo....TT____TT
..........
- Tội nghiệp quá hen!!! - Thiên Thanh chặc chặc lưỡi, tay nó nghịch nghịch mái tóc dài thẳng đơ.
Thế đấy!!! Sau cả 10' tốn nước bọt mà tụi bạn chết tiệt vẫn dửng dưng như Thế Giới vẫn quay, Tim Ta vẫn đập, chuyện gì ta phải lo??? -_-''
- Giúp tao đi!!! Thứ 7 nhất định tao phải ra ngoài!!! - Tôi vò đầu đau khổ.
- Để làm gì??? Hẹn hò??? Giết người??? Chơi cá độ??? - Thằng Cường lại đâm đầu vào Ình Chíu bấm bấm liên tục với cái máy điện tử cà tàng đáng ghét của nó. Bây giờ thì tôi đã hiểu tại sao con Mai lại đập nó Ko-thương-xót hôm Chủ Nhật, bởi vì bây giờ tôi ko chỉ đơn giản muốn đập nó, mà tôi muốn Sút nó văng ra bãi rác thành phố sống với Diều Hâu Thành Phố Cảng, mặc dù Hồ Chí Minh chẳng có cái cảng nào...
- Gia nhập đội bóng rổ... - Tôi chộp lấy cái máy điện tử, mắt lườm lườm khuôn mặt tức tối của thằng Cường - Người ta dán bảng cả tháng rồi!!!
- Sao mày muốn gia nhập cái đội ấy??? - Con Mai nheo mắt nhìn tôi như thể nó đang cố hết sức để bới móc trong đầu tôi nghĩ gì - Chẳng phải cái trò ấy chỉ có tụi con trai chơi thôi ư???
- Ôi, anh Dương đẹp trai!!! - Thằng Cường...trả đũa, ngoác mồm nghêu ngao - Vì anh em xin nguyện cãi lời mẹ ra ngoài, chỉ để đc gặp mặt anh, an...
Bốp!!!
Cái giọng nhão nhẹt của thằng Cường bị chặn đứng lại bởi 1 cú đập = tờ báo cuộn tròn trong tay thằng Lâm ko thương tiếc vào cái đầu bậy bạ của nó. Phải rồi, có lẽ nên đập nó nhiều hơn để những ý nghĩ Đen hơn cầu Bến Phân của nó bị văng bớt ra ngoài -_-''
- Tụi mày biết đó là ước mơ của tao mà!!! Làm ơn giúp đi!!! - Tôi tiếp tục màn Ăn Xin vật vã - Tao sẽ hậu ta nhiều!!! Dập đầu lạy tụi mày !!! - Có lẽ tôi...đang đi quá xa...
Tụi bạn cố nén cười trước cái tư thế "Dập đầu lạy tụi mày" ngu ngốc của tôi. Chúng bụm miệng và vội quay lưng ra đằng sau hí hí với nhau trông thật đáng ghét TT___TT
- Tao nghĩ tao có cách!!! - Thằng Mọt Sách lên tiếng, tay đẩy đẩy cái kiếng cận lên.
- Ôi...Mọt Sách Thông Minh Thiên tài... - Tôi giở giọng...nhão nhẹt hệt thằng Cường khi nãy - Tao yêu mày nhất!!! ^^
Tự nhiên tôi thấy mình giống...1 con cún lăng xăng hết chỗ này đến chỗ khác -_-''
- Lại đây... - Nó ngoắc ngoắc tay.
Và tự động, 8 cái đầu như bị nam châm hút chụm vào nhau xì xầm xì xầm hệt bọn Trộm Cướp đang bàn kế hoạch chôm chỉa lớn lao của mình, giữa sân trường giờ ra chơi nhộn nhịp đông đúc...
Xì xào xì xào...
- Làm thế này...thế này...
Mặc dù kế hoạch trốn thoát của thằng Mọt Sách đơn giản hơn tôi tưởng...
Nhưng tôi bảo đảm 100% nó sẽ hoạt động!!! ^^