>>  Site Map >>  Forums >>  Black Hole - Recircle bin

Forum module - topics in forum:



Black Hole - Recircle bin - các bài viết vi phạm hoạc không đúng chủ đề Sẽ tìm ở đây và bị xóa sau 3 ngày



Những cô nàng nhí nhảnh

Tại trường Trung học Cơ sở Hoa Học Trò.

- Các em chú ý : Lớp chúng ta sắp có bạn mới. Ngài mai bạn ấy sẽ đến, vì vậy các em hãy chuẩn bị hoan nghênh.

- Như thế nào hở cô? - 1 thằng con trai đứng dậy.

- Như mọi lần thôi - bà cô cười bí ẩn.

- Thú vị rồi đây ! Chẳng biết dung nhan nó thế nào nhỉ? - 1 đứa tóc bím quay sang bạn mình tíu tít.

- Ừm... Mai sẽ rõ. - Đứa kia trầm ngâm, không lộ rõ vẻ hồi hộp như con bạn.

- Như mọi lần ư? Chả biết nó sẽ phản ứng ra sao nhỉ? - Đứa tóc bím cười thích thú.

- Mày thôi đi Linh Xinh!

- Này, đừng làm mất hứng tao thế chứ ! - Linh Xinh tiu nghỉu.

- Thôi đừng đoán mò nữa, tao không chịu nổi cái miệng máy đâu ! - Nó dắt xe đi ra.

************************************************
Xin giới thiệu với các em : bạn Shining Sakhalin từ trường Trần Văn Ơn chuyển sang ! - Cô chủ nhiệm tươi cười.

Lập tức cả lớp đứng dậy, xếp theo hàng lối, và đi từ từ, rồng rắn, xung quanh con bé mới tới này. Nó rịn cả mồ hôi vì không biết bọn họ làm cái quái gì nữa.

Trong khi cả lớp khoái chí vì vẻ lúng túng rõ rệt của nhỏ, thì nhỏ hét lên bất ngờ làm cả đám giật mình té ngửa domino, kể cả cô chủ nhiệm.

- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA ! - Rồi nó tuôn 1 tràng - Mấy người làm cái gì vậy hả? Đón tiếp người mới vậy đó hả? Lớp gì kỳ quá vậy?

Sau đó nó giở triết lý, nào là gặp 1 người mới phải cởi mở thế nào, nào là phải giúp đỡ người mới như thế nào, v.v.... Và cuối cùng, nó kết luận:

- Đón tiếp như thế này là không được ! Phải sửa lại ngay !

Cả lớp cứ trơ mắt ra mà nhìn, mồm há hốc. Khi nhận ra mình đã bị kích động khủng khiếp, nó liền bụm miệng lại.

- Hê ! Lớp mình có con nhỏ mọt sách mới ! - 1 đứa thì thầm.

- Còn ghê hơn thằng Mọt Sách lớp mình !

- Nhìn 2 cái đít chai của nó buồn cười ghê ! - Mấy đứa khác khe khẽ.

1 vài tiếng khúc khích, sau đó là cả lớp cùng ôm bụng cười ! Con nhỏ đỏ mặt tức giận chạy ra ngoài.

Chỉ có Ngô Ngọc Linh, con nhỏ ít nói nhất, là im lặng. Linh Xinh bên cạnh cũng thôi cười, và nhìn theo con bé mới đến. Bất giác, cả hai đồng thanh khe khẽ :

- Đằng sau cặp kính kia là 1 vẻ đẹp kì lạ !

Chúng nó nhìn nhau rồi cười mỉm, phải tinh ý mới thấy.

- Tao tuyên bố : Con Shin.... gì thế nhỉ? - Linh Xinh đứng dậy dõng dạc rồi ngập ngừng.

- Shining Sakhalin. - Ngô Ngọc Linh cố nhịn cười.

- À, Shining Sakhalin, sẽ gia nhập nhóm Nhị Cô Nương này !

- Vậy chúng bây là Tam Cô Nương rồi ! - 1 con nhỏ hào hứng.

- Phải, Tam Cô Nương ! - Linh Xinh cười tít mắt. Chợt cả lớp im lặng khi thấy Shining bước vào, toả khí lạnh.

__________________________________________________ ________________________

- Ê ! Bạn Shin ... shin gì ấy nhỉ ? - Linhxinh ngập ngừng quay sang nhìn Ngọc Linh ... cầu cứu .

- Lạy bà ! SHINING SAKHALIN !!! Nhớ tên người ta một chút đi , thế mà đòi lập nhóm tam cô nương cơ đấy ! - Ngọc Linh chống cằm thở dài .

- Ối dào , sốt cả ruột , gọi là Shin cho nó nhanh ! - Linh xinh cong môi chu chéo rồi quay nhìn Shin và nở một nụ cười trìu mến chưa từng thấy - Hi ! Chào bạn Shin , chào mừng bạn ra nhập nhóm ... TAM CÔ NƯƠNG bọn mình !

Linh xinh lon ton lại gần Shin , nắm lấy tay và bắt lấy bắt để , đầu gật lia lịa , đôi mắt nheo lại thành hai đường kẻ .

- Tha cho người ta đi Linh xinh ơi ! Bà đã giết chết bao nhiêu con mọt sách lớp mình rồi ? Có nhớ hết không hả "tú bà " ? - Tên Việt vổ ngồi đầu bàn cười đểu .

Cả lớp ồ lên cười .

- Việt muốn vổ thêm hai cm nữa ... hay là muốn hàm thụt vào 5 cm nữa đây ? - Linhxinh trợn mắt nhìn hắn .

Những tiếng cười vô tư , những lời xầm xì bàn tán vẫn vang lên không ngớt . Shin nhìn quanh lớp rồi lại nhìn Linh xinh vẻ nghi ngại .

- Thôi , Linh xinh ! Em về chỗ ngồi đi , cả lớp trật tự ! - Cô giáo lên tiếng .

Linh xinh đành quay về cái "lều" quen thuộc bên cạnh Ngọc Linh .

- Ê ! Nhìn gần trông nó xinh lắm , xứng đáng là thành viên nhóm mình ! Nhưng mà ... vẫn thua một người ! - Linh xinh thì thầm .

- Thua ai ? - Ngoc Linh mở to mắt tò mò .

- Em nà ! Linh xinh - đệ nhất mĩ nhân trường H2T nà ! Hố hố hố hố ! - Linh xinh vênh cái mặt lên những 90 độ và cười ha hả .

Cô nàng quên mất mình đang ở trong lớp hay sao mà thượng cả chân lên ghế thế kia không biết !

- Nè , bà nói gì thế ? - Một con nhỏ ngồi gần ngước mắt lên nhìn Linh xinh với đôi mắt hình viên đạn .

- Điệu này bà Linh xinh lớp mình ... "không điên vì quá điên" đây mà !

- Ai bảo thế ? Vẫn biết là bà ấy bị điên , nhưng không ngờ điên nặng tới mức này rồi ! Chẹp ...

- Ối giời , thảo nào tôi vừa thấy cái xích to tướng ở cửa lớp , chắc là bà này cắn đứt xích ở trại Đông Khê trốn về đây rồi !

- Khiếp ! Răng khoẻ thế ! Cắn đứt xích để trốn trại cơ à ? Bái phục "các hạ" !!!

- Hôm nay bà ăn nhầm phải bả ý mờ ! Bà con cô bác thông cảm !

Và rất nhiều câu đại loại như thế vang lên . Cả lớp nhìn nhau cười , đến cô giáo cũng phải cười theo . Riêng Linh xinh thì mặt đỏ như gấc ngồi thụp xuống dúi đầu vào vai Ngọc Linh cho đỡ dơ ( ^ ^ ) . Giờ sinh hoạt của lớp trở nên sôi nổi và tràn đầy chất sự vui nhộn của tuổi học trò . Nhưng điều quan trọng nhất vẫn là nụ cười đầu tiên của Shin đã bắt đầu xuất hiện trên gương mặt cô bé từ lúc cô bước vào lớp . Nó báo hiệu cho một chuỗi ngày vui vẻ và tràn đầy niềm vui sắp tới . Đúng là sự ngỗ nghĩnh , trong sáng của tuổi học trò có thể làm thay đổi nhiều thứ ...

Không biết Shin có tham gia nhóm "tam cô nương" với Ngọc Linh và Linh xinh không nhỉ ? các bạn hãy chờ ở chap tiếp theo nhé ! ^ ^






REEEEEEEENG !

- Hay quá ! Ra chơi ! - Cả lớp hô lên, bầu không khí chán nản của tiết học nhạt nhẽo nhanh chóng bị xua tan.

Như th­ường lệ, Shin bước 1 mình xuống căn tin, chọn 1 góc khuất và... ăn 1 mình. 2 con Linh thấy vậy nên cũng xót. Chúng kéo nhau sà lại chỗ nó. Không ai bảo ai, mỗi đứa kéo ghế cái Rột và ngồi xuống cùng lúc 2 bên Shin.

Shin nhìn quanh, hoảng vía :

- Mấy người làm gì vậy?

- Hì hì, đừng nóng ! Bà là thành viên nhóm Tam cô nương mà ! - Linhxinh nhe răng cười.

- Như đười ươi ! - NLinh bĩu môi.

- Tôi đã đồng ý đâu? - Shin ném ánh mắt sắc lạnh về phía Linhxinh.

- Bà có phải người thường không vậy? Ngồi cạnh bà tui thấy lành lạnh thế nào ấy ! - Linhxinh chau mày.

Shin trầm ngâm, không đáp, mắt nhìn xa xăm ra ô cửa kính. Mãi lúc sau cô mới trả lời :

- Ai cũng bảo tôi thế cả.

- Thôi ! Không nhắc chuyện đó nữa ! Sao bà ăn một mình buồn quá vậy? - NLinh lên tiếng.

- Tôi quen rồi. Lúc nào chả thế !

- Bà không thấy buồn à? - Linhxinh vuột miệng.

- Quen rồi - Shin trả lời cộc lốc.

Ngô Ngọc Linh ngồi cạnh và nghĩ : "Cô bạn này thật kỳ lạ... Tóc nâu, mắt nâu, chắc là lai rồi !" Cô không định nói ra điều đó, nhưng Linhxinh đã nhanh miệng nói giùm.

- Bà lai hả?

- Đừng bao giờ hỏi tôi điều đó ! - Shin gằn giọng, mắt long lên, khí lạnh toả ra dữ dội khiến những người xung quanh chợt rùng mình.

- Ơ... - Linhxinh tái mặt.

- Xin lỗi, tôi hơi kíck động - Shin hạ giọng, thở dài - Tôi rất khó chịu khi nghe những lời tò mò xoi mói về mình. Tôi lai Belarus.

- Ồ ! - NLinh gật gù. - Vậy chúng tôi không nói chuyện này nữa, phải không Linhxinh?

- À.. ừ ! - Lúc bấy giờ Linhlinhxinh mới hoàn hồn.

- Mình đi thăm trường mới đi ! - NLinh đứng dậy, chìa tay với Shin.

- Khỏi, tôi biết rồi, cảm ơn ! - Shin lắc đầu.

- Ha... hả? Bà mới đến mà? - Linhxinh ngạc nhiên.

- À... ý tôi là... Mình đi nha, tôi còn nhiều điều chưa biết ! Tôi chỉ biết khu vực căn tin này thôi ! - Shin ấp úng.

Dĩ nhiên những hành động mờ ám vừa rồi không qua khỏi mắt Ngọc Linh. Cô cảm thấy có điều gì đó bất thường ở cô bạn mới này.

Ba người đi loanh quanh trong sân trường. Linhxinh nói huyên thuyên trong khi Shin có vẻ như không để tâm lắm. Ngọc Linh thì đi sau cùng theo dõi. Vốn ít nói nên cô cũng chẳng muốn tán dóc này nọ như Linhxinh. Điều cô quan tâm là chuyện kia cơ.

Đang nói như loa phát thanh mặc cho sak có quan tâm ko , linhxinh chợt quay ra nhìn NLinh :

_linh , bà sao cứ đi côi cút một mình dưới cùng thế ! bà cũng ở trong nhóm tam cô nương đấy !

lúc này NLinh mới chú ý đến linhxinh (chẳng hiểu nên nói là vô tư hay vô tâm đây !)

_ à...ừ bà cứ nói chuyện với sak đi ! tôi có sao đâu !
nói rồi linh cúi đầu đi tiếp

linhxinh thấy hơi hơi lo lo vì bình thường Nlinh dù dịu hiền mấy cũng phải gắt nhẹ với cô vậy mà giờ thì im lặng , buồn như con chuồn chuồn ! thật sự lắm lúc cô bạn NLinh cứ như sinh vật khó hiểu nhất quả đất ấy !

sak cất tiếng phá tan bầu không khí im lặng

_thôi tôi đi một mình tham quan cũng đc !

linhxinh phản ứng ngay

_ ko đc ! đã... ( thường cô hay bí từ trong lúc này còn nhạy hơn )

Nlinh thấy thế ko khỏi bức xúc

_linh này ! bà nhí nhảnh vừa thôi ! ăn ko nên đọi nói ko nên lời !

linh xinh quay ra đính chính ngay

_xin lối sak nha linh nói ko hết câu !

rồi nhanh như chong chóng nó lại quay ra NLinh

_bà phải thông cảm chứ ! có lúc cảm xúc cũng tuôn trào !

_cảm xúc tuôn trào? tôi thì thấy.....

đang nói thì cô dừng lại ,lại im lặng rồi chợt phá lên cười.

linhxinh thì ngạc nhiên hết cỡ vì lần đầu tiên cô trông thấy NLinh cười ( hàng độc luôn ).
ai ngờ con người hiền như cục đất này lại khoe ra nụ cười hiếm hoi đó

linhxinh quay ra nhìn lén sak. ko tin đc .... sak cũng đang cười ! dù sak cố mím môi ko lộ ra là đang cười thì cái mồm đang chuẩn bị toe toét như nở hoa ko qua nổi mắt linh.cô quyết định sẽ thuyết phục bằng đc sak gia nhập. cô ko tin tài như mình ( hơi quá lố tí ) lại ko mở cửa đc trái tim "người trầm lặng " này !


NLinh giờ đã dừng cười , nhìn về phía Linhxinh và sak . cô ko hiểu tại sao Linhxinh đang nhìn chằm chằm mình

_linh này...tô...tôi thấy hình như bà vừa có chuyện vui lắm thì phải !

NLinh nhìn sang sak thấy cô mặt vấn lạnh như băng . mà thôi đối với con người này là một ngoại lệ rồi ! vậy chắc cô đã làm gì đó... ko hay lắm thì phải !

_đâu có ! tôi vẫn bình thường thây !

_ thế à? chắc bà ko nhớ lúc nãy bà đã....

lần này trc câu nói chắc nịch của Linhxinh , linh ko khỏi chột dạ ! hình như vừa mới đây thôi cô đã... cười !

ôi ko phải chứ ! thế còn đâu một NLinh ít nói hiền thục mà mọi người từng biết thay vào đó sẽ là NLinh vời nụ cười khủng bố

NLinh cúi mặt xuống , lấy tay che lấy hai má đang đỏ ửng lên. Linhxinh vốn tính hay quan tâm bạn bè nên hành động này của NLinh khiến linh thấy lo lắng

_ bà ko sao chứ? sao má đỏ lên như quả cà chua thế kia ! hay bà ốm?

NLinh ko trả lời cô đang bận thắc mắc tại sao cô lại làm bạn với con người mà trong trường hợp khẩn thiết lại ko nhạy tí nào !

thấy NLinh ko nói gì ,Linhxinh càng lo hơn

_ bà sao thế? trả lời đi chứ

_ tôi cười trông khủng khiếp thế cơ à?

_ừ đúng... à tôi nhầm ko tệ... rất đẹp là khác?

NLinh hỏi đầy nghi ngờ

_ thật ko?

_ thật mà ! tôi thề có trời đất chứng giám ! phải ko sak?

nãy giờ ko quan tâm đến cuộc nói chuyện của cả hai nên khi đc hỏi đến cô ko khỏi bối rối. nhưng rồi cô trấn tĩnh lại ngay , trả lời thẳng băng

_tôi ko bít !

_ ko bít cũng ko sao ! bà cứ nói ý kiến của mình xem !

sak lập lại

_ tôi nói là tôi ko bít !

rồi tự dưng cô cười rất ranh mãnh,nói tiếp

_à...nhưng mà nều hỏi tôi thì tôi thấy nụ cười của bà Nlinh rất....

kịp hiểu ý sak sắp nói gì ( chắc chắn ko phải điều tốt đẹp gì rồi) ,Linhxinh bịt ngay miệng sak lại

Shin sầm mặt lại, cắn 1 phát vào tay Linhxinh.

- Ối trời ơi ! Shin, bà làm gì thế hả? Bà giết người hả? - Linhxinh giãy nảy, giật bàn tay lại. - Á.... hu hu, đau quá ! Chảy máu rồi này ! Hu hu hu ! - Nhỏ khóc thét.

NLinh vội cầm tay bạn mình xem xét rồi nghiêm mặt :

- Vết thương này... không bình thường ! Shin, bà xem, răng bà làm bằng gì vậy hả?

Vết cắn rất lạ, như 2 lỗ nhỏ đang rỉ máu.

- Bà mở miệng ra tôi xem ! - NLinh banh mồm Shin ra.

- Vẫn bình thường, nhưng mờ.... huhuuhu, đưa tui xuống phòng y tế đi ! Đau kinh khủng ! - Linhlinhxinh vẫn mè nheo.

- Được rồi, được rồi ! Bình tĩnh !

Shin vẫn lạnh băng nhìn theo, ánh mắt đáng sợ, vô cảm. Cuối cùng nhỏ cũng mở miệng:

- Xin lỗi, tôi không cố ý.

Rồi nhỏ quay gót, bước về lớp, 1 mình.

************************************************** ***************
Phòng y tế...

- Cẩn thận với Shin đấy ! Đừng lại gần nó ! Vết cắn này rất lạ ! - Ngọc Linh nghiêm giọng.

- Thế à... Nhưng răng nó có gì đâu, vẫn giống người mà? - Linhxinh vừa mếu vừa cười.

- Cái bà này... vẫn không chừa cái tính hồn nhiên như con điên nữa... - NLinh thở dài.

- He he he...

- Về lớp đi, hết giờ ra chơi rồi ! - NLinh kéo tay nhỏ.

- Ái, ui ! Đau ! Tay kia bà ! - nhỏ nhăn mặt.

************************************************** ***************
Tiết Sinh học...

- Bài trên bảng bà chép đầy đủ ko? - Linhxinh quay sang hỏi NLinh.

- Cũng tạm, cầm lấy !

Bỗng dưng điện phụt tắt. Xung quanh tối om. Ngay cả người bên cạnh cũng không thể nhìn thấy.

- Á á á ! Ghê quá ! Tối quá ! - Linhxinh hét như điên.

Tất cả đều hỗn loạn. Chỉ trừ...

Linhxinh nhìn sang bên trái và tròn mắt. Nhỏ kéo tay NLinh qua xem.

- Nhìn kìa, con Shin... - Nhỏ lắp bắp.

- Trời đất ! Tối như vậy mà nó chép bài hả? - NLinh há hốc mồm.

- Coi mắt nó kìa mày ! - 1 con nhỏ trong lớp kêu.

- Má ơi, đỏ rực ! Ghê quá ! Nó là người hay ma vậy? - Việt vổ nhăn mặt.

Mấy đứa gần con Shin đều ngồi tránh xa nó. Ai ai cụng rên rỉ vì đôi mắt sáng rực màu đỏ kia.

NLinh nghe tim mình đập thình thịch. Nó run rẩy nắm chặt tay Linhxinh.

- Con này... rốt cuộc là ai? - bất giác cả 2 đứa đồng thanh.

Shin vẫn khhông hay biết gì, nó ngạc nhiên vì sao cả lớp nhìn nó như thế, rồi lại phớt lờ chép bài tiếp. Chắc nó nghĩ tụi bạn tò mò về học sinh mới như nó ấy mà !

- A, có điện lại rồi ! - Hường móm lên tiếng.

- Phù ! Lạy trời, sao trong lớp mình có đứa quái thai như con Shin vậy nhỉ? - Trung bẩn co rúm người.

- Bà nhìn mắt nó xem? - Linhxinh thì thầm.

- Màu nâu lại rồi...

- Nó là người hay thú vậy bay? - Việt vổ nheo mắt.

- Hỏi nó chứ hỏi tao làm quái gì? - Trung bẩn nhăn răng.

Shin lừ mắt nhìn chúng nó. Không khí trong lớp lạnh lẽo y như đang xài máy lạnh Panasonic vậy.

- Mấy người nói gì tui đó? - Nó nói nhỏ nhưng đủ để cả lớp nghe thấy.

- Shin... Shin ơi, tan học tui nói bà cái này... - Linhxinh rụt rè.

Shin đưa ánh mắt lạnh băng nhìn Linh. Rồi nó ngồi xuống, bảo :

- OK.


Tan học , trời bắt đầu nhá nhem , mặt trời hôm nay xuống núi đỏ rực như màu của máu ...

- Shin này , bà ... không khoẻ ở chỗ nào à ? - Linh xinh rụt rè hỏi .

- Không ổn ? Tại sao ? - Shin đáp .

- À ... ý tôi là ... - Linh xinh ấp úng không biết nói sao .

- Linh xinh ... máu !

- Hả ? - Linh xinh ngơ ngác .

- Tay bà chảy máu kìa , vết thương lúc nãy bà băng không kĩ à ? Để tôi xem nào ! - Shin tiến lại gần, mắt dán chặt vào chỗ máu đang chảy ở tay Linh xinh .

- À ... tôi ...

Shin nắm lấy tay linh xinh và đưa từ từ lên miệng ...






Trong khi đó , tại thư viện trường ...

- Ngọc Linh , bạn tìm sách gì thế ? - Vân Anh hỏi .

- Mình cần tìm lại cuốn sách kì lạ ấy ! - Ngọc vừa nói vừa lục lọi khắp các tủ sách của thư viện , dáng vẻ rất khẩn trương .

- Đó là sách gì vậy ? Nhan đề thế nào ?

- Vampire ! - Ngọc Linh vẫn tiếp tục tìm kiếm .

- HẢ ? Sao ... bạn tìm thứ sách kinh dị đó làm gì ? - Vân Anh lắp bắp .

- Ừm , mình nhớ có lần đã đọc cuốn sách đó ở đây với Linh xinh rồi nhưng lúc ấy mình không quan tâm lắm ! Nội dung cuốn sách đó nói về dòng họ ma cà rồng duy nhất còn sót lại trên trái đất và cách nhận biết một con ma cà rồng . Còn có cả tác hại và cách phòng tránh . Thực sự , mình không tin lắm , nhưng mờ ... - Ngọc Linh dừng lại một lát và thở dài ...

- Bạn ... mà thôi , muộn rồi , mình về trước nha ! Tạm biệt ! - Nói rồi Vân Anh quơ vội chiếc cặp và rời khỏi thư viện .

Còn lại một mình , Ngọc Linh vẫn cần mẫn tìm kiếm cuốn sách bí ẩn . Cô không để ý trời đã ngày một tối hơn và trường học lúc này rất ít học sinh , không biết chừng mọi người đã về hết ...

- Vampire ! Vampire ! Vapire ! Trời ơi ! Mày ở đâu mau hiện ra cho tao nhờ ! - Ngọc Linh vò đầu bực bội sau hơn một tiếng đồng hồ kiếm tìm trong vô vọng .

" Rầm " ... "rầm" ... "cạch"..."cạch"...

Gió đột nhiên thổi mạnh làm những cánh cửa sổ va đập vào nhau . Tiếng gió rít qua khe cửa nghe như tiếng rên khe khẽ của một oan hồn nào đó ...

- Vampire ! A ha ! Đây rồi ! - Ngọc Linh gần như hét lên vì sung sướng khi cầm trên tay cuốn sách với tựa đề " Vampire" .

" hú hú hú ... ú " ..."rầm" ...

Cửa thư viện đóng sầm lại . Lúc này , Ngọc Linh mới giật mình quay lại ...

Bóng tối bao trùm lên thư viện . Những cánh cửa sổ va đập vào nhau không ngớt . Sao hôm nay gió lại nổi lên dữ dội như vậy nhỉ ? Ngọc Linh choáng váng , cô thấy mệt mỏi và sợ ...

" vèo "... "vèo" ...

Có một bóng đen vụt qua cửa sổ ...

Ngọc Linh lao vội đến cài chặt cửa sổ và cửa chính của thư viện lại . Mồ hôi cô toát ra như tắm . Tay vẫn cầm cuốn sách "Vampire" , Ngọc Linh bật điện sáng choang cả phòng . Hít một hơi thật sâu , Linh từ từ ngồi xuống ghế và bắt đầu lật mở ... "Vampire"...

" Truyền thuyết kể lại rằng :

Cách đây rất lâu , trời đất có hai thế lực đối nghịch nhau , tìm kiếm , ăn thịt và giết hại lẫn nhau ...

Nước mắt ...

Máu ...

Sự thù hận ...

Đó là CON NGƯỜI và VAMPIRE ...

Ban đầu , Vampire và con người ở hai thái cực khác nhau , không liên quan và có sự phân bố lãnh thổ riêng biệt ...

Vampire xây dựng được cả một thế lực hùng hậu , có vương quốc riêng , có vua , hoàng hậu , hoàng tử và cả công chúa ...

Vampire thèm khát máu và máu cũng là thức ăn ưa thích của vampire . Đôi mắt đỏ sọng như màu của máu , hai chiếc răng nanh dài và sắc nhọn chìa ra khỏi hàm và cả đôi cánh dơi có thể tái sinh ... Vương quốc vampire tràn ngập mùi máu tanh ...

Nhưng cái gì cũng có giới hạn của nó . Khi lượng máu không đủ phục vụ cho cả một vương quốc đông đảo khát máu ...

Đói ...

Sự thèm khát ...

Thần dân của vương quốc vampire quay ra cắn xé lẫn nhau . Sự khủng hoảng "thức ăn" ( máu ) làm cho vương quốc trở nên hỗn loạn , số lượng vampire chết đi ngày một nhiều . Từ một vương quốc đông đảo hàng triệu vampire , giờ đây chỉ còn sót lại "một bộ tộc" hơn trăm ma cà rồng ...

Trước tình hình đó , tể tướng Izumin - một vị tể tướng tài ba và tham vọng bậc nhất các triều đại vampire đã đề nghị tất cả hãy sang lãnh thổ của loài người để tìm máu và sự sống ...

...

Và thế là cuộc chiến tranh khốc liệt diễn ra ...

Vampire hoành hành và làm chết không ít sinh linh vô tội . Đi đến đâu người ta cũng thấy những bộ xương khô , thây người chồng chất và cả máu ...

Thượng đế nhân từ không nỡ thấy cảnh tượng ấy nên đã ra tay cứu giúp con người . Ngài đã ban cho con người một thanh kiếm có thể giết hàng chục con ma cà rồng một lúc và một sợi dây chuyền pha lê màu đỏ . Đau khổ thay , viên pha lê ấy chính là con mắt phải của quốc vương Vampire ...

Vua , hoàng hậu và hoàng tử vampire đều chết sau cuộc chiến khốc liệt ấy . Những con ma cà rồng khác vội trốn khỏi thế giới loài người ...

Những con ma cà rồng khác vội trốn khỏi thế giới loài người, cùng với... công chúa duy nhất còn sót lại của dòng tộc.

NLinh đóng sách lại. Cô bắt đầu nghi ngờ về thân thế của Shin.

Bỗng những bóng đèn điện chớp lia lịa, rồi đầu bóng xẹt ra tia lửa và tắt phục dần dần. NLinh cảm thấy như có gì lành lạnh lùa vào cửa sổ và bay xung quanh cô, nhanh như chớp. Cô sợ hãi, đứng im như tượng. Cái bóng đó bay chậm dần, phả hơi buốt lạnh vào cổ, vào mặt cô. Rồi nó đứng im trước mặt cô, dần dần hình thành 1 con...

Vampire.

Cô lùi lại, mặt cắt không còn hột máu. Đôi cánh đen ngòm của hắn nhỏ máu, chảy thành dòng uốn quanh những đường gân kia. Da hắn trắng bệch, mắt không tròng rỉ máu, lè lưỡi như đang thèm khát con mồi. Răng nanh dài, sắc nhọn như lưỡi dao. Đứng như thế 1 hồi, hắn trở lại hình dáng con người, tiến lại chỗ cô.




trả lời

Tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ cho bạn.

Bạn pót không xin phép, khác gì bạn ăn cắp văn của chúng tôi !

Tâm huyết của chúng tôi, bạn nỡ lấy đi thế ả CTRL+C rồi CTRL+V rất dễ, nhưng bạn có biết điều này là đạo văn không>

Bạn ko xin phép chúng tôi, đã vậy còn ko ghi tên tác giả, không ghi nguồn. Tôi xin hỏi truyện này bạn lấy ở đâu vậy?

Thật đáng xấu hổ. Tôi chẳng còn gì để nói. Danh dự fiction tiêu tan chỉ vì bọn đạo truyện sin sản như lũ gián vây.






theo quy định Bài viết có có thành viên phàn nàn về vấn đề bản quyền và không ghi rõ nguồn gốc sẽ được xoá và cho vào thùng rác... đề nghị bạn haivi ghi rõ nguồn và tên tác giả

Shining_Sakhalin, rất vui lòng nếu bạn có thể cung cấp thông tin về tác giả cũng như nguồn bài viết.. vì hiện nay các bài viết được chuyền tải qua mạng rất khó sác dịnh được nội dung cũng như nguồn tác giả.. nếu có những thông tin củ thể chúng tôi sẽ pm bạn haivi hoặc trực tiếp sửa chữa bài viết theo dúng quy dịnh của XL
chân thành thay mặt ban quản trị XL






Tác già truyện này có 3 người. Là tôi, Ngô Ngọc Linh và Linhlinhxinh.
http://www.matnauhoctro.com/4rum/showthread.php?t=270187 ==> đây là nguồn bài viết. Xin thứ lỗi vì phải là mem mới vào được-_-"


Cảm ơn bạn nhiều lắm^^




yêu cầu xóa 2pic

Nay, với tư cách là một tác giả, là người viết ra truyện này, tôi không đồng ý truyện này tồn tại trong đây

cảm ơn đã hợp tác




Search from ALEXA


put your ads here