>>  Site Map >>  Forums >>  Tủ Truyện

Forum module - topics in forum:



Tủ Truyện - download, giới thiệu các chuyện ngắn, dài tiểu thuyết kiếm hiệp



Câu chuyện tình cảm của les

Cuộc sống phát triển đồng thời cuộc vui chơi của nhung cậu ấm cô ấm, va trong 1 gia dinh khá giả của 1 người bạn tên Thiên, tu nho Thiên vốn có tất cả mọi thú trù 1 điều duy nhất do la tình cảm người Bố...

Với Thiên mọi ngày được gặp Bố la 1 điều như rất khó, nhưng bù lại mỗi ngày làm mẹ Thiên cười là điều Thiên hạnh phúc nhất, va dần dần Thiên muốn được thay người Bố để mạnh mẽ trơ thành người che chở va thương yêu người mẹ vốn không hề có hạnh phúc thật sự bên người chồng suốt ngày chỉ có danh vọng va những ngùoi đẹp bên ngòai....

Thiên là người nhìn bên ngòai cá tính rất trầm, không nói nhiều, không muốn tiếp xúc, chỉ muốn hạnh động khi bản thân Thiên muốn làm điêu gì...

Bố Thiên muốn con mình tài giỏi thì ngược lại Thiên lại càng muốn mình trở nên tệ hại, Thiên được Bố chuyển đến 1 trường rất chuyên va giỏi, ngôi trừơng mà những người lớn thường hãnh diện về sự tài giỏi của con mình khi học ở đó.

Ngày đầu tiên bước vào lớp học, cái ấn tượng đầu tiên Thiên để lại cho mọi người là Thiên mặc đồng phục nhưng không để huy hiệu của trường trên áo sơ mi, thậm chí cái tên Thiên còn không có trên áo.....Thiên để lại ấn tượng không tốt trong lòng các giáo viên và bạn bè ngày đầu tiên về sự im lặng không trả lời hay giới thiệu bản thân, va sự cá biệt này đã đẩy Thiên đến gần hơn với 1 nguoi ban gai rất hiền lành trong lớp ten Bích.

Bich có mái tóc dài va nụ cười có núng đồng tiền thầt sâu đều cả 2 bên, là lớp trưởng của lớp,là học sinh gioi may năm liền va cũng sinh ra trong mot gia dinh khá giả

Được ngồi bên cạnh 1 bạn học giỏi với Thiên như là 1 chuyện chẳng có gì đặc biệt, lời chào cua Bích dành cho Thiên la nụ cười, nhưng ngược lại Thiên dành cho Bích là câu nói "làm ơn đứng lên cho tui vào" - vi Bích ngồi bên ngòai, Thiên thi ở trong- tiếng trống trường lien tục đánh sau mỗi giờ học, và những lời dạy của Thầy như từ tai nay lọt qua tai kia của Thien, điều duy nhất mà Thiên làm trong suốt buổi học đó là ngồi Vẽ - niềm đam mê duy nhất trong cuộc sống của Thiên- va không khỏi sự tò mò đó là ánh mắt của Bích khi nhìn Thiên ngồi vẽ, nhưng sự tò mò này đã được đáp lại bằng 1 câu nói lạnh lùng "nhìn gì mà nhìn, học đi chứ" - những thang điểm về tư cách mà Bích nghĩ trong đầu dành cho Thiên là "zero"......

Ngày qua ngày thang điểm trong lớp của Thiên cũng là tệ nhất lớp và những lời phê bình cho Thiên cũng là cá biệt nhất trường.....và Bích dĩ nhiên là ngừoi đứng đầu về thang điểm...điều cá bicua Thien dan den su buc boi cua Bich vi Bich duoc Co giao phan cong phu trach giup Thien co tien bo - Bich cam giac dieu kinh khung nhat khi phai suot ngay doi dien voi 1 nguoi nhu Thien - va xin cho them 1 nguoi ban trong lop nua cung voi Bich giup do cho Thien trong viec hoc - do la Nhan - la 1 nam sinh hoc gioi va noi tieng dep trai trong truong, cung la nguoi rat thich Bich trong lop.

... Và ngày ôn tập cho Thiên đầu tiên là tại nhà Thiên... Lúc đó là 5 giờ chiều, họ đến nhà và được sự chào đó vui vẻ của Mẹ Thiên, họ thật ngạc nhiên khi thấy Thiên ngồi san chuan bi tap de cho ho - trong dau co nang Bich cu nghi "chac hom nay troi mua hay sao do......", nhung chua kip het ngac nhien thi Bich nhu tat nuoc vao mat de tinh khi biet duoc chi vi co me Thien o trong phong nen Thien moi tot the, vi khi me Thien vua ra khoi cua phong cau dau tien Thien thot len la "2 nguoi cu ngoi hoc, khi nao thay met thi cu ve, tui ngu ti"....Con gian cu nhu nui lua phun vay, muon tran tu lau roi nhunh chua co dip, khien cho co nang Bich hien lanh boc phat lien tran " Khong hoc cung phai hoc, don gian tui den day chi giup 1 nguoi kem dau oc, thieu suy nghi, thieu van hoa biet cach tro thanh nguoi co ich thoi, cho den khi nao khong con nguoi do nua thi tui tui tu biet ve, khong can phai duoi....", cau noi qua tram tu ai, qua nang ne....Thien danh im lang va noi len 1 cau "Gioi"...

.....Thien moi ngay deu phai hoc, voi tam trang khong phuc, nhung van phai hoc de tranh khoi co nang ten Bich nay...thang diem cua Thien kha len duoc so voi nhung lan truoc, nho vao nhung lan li lom tra bai,va loi noi ngang nguoc cua Bich danh cho Thien.....co giao hai long ve ket qua thay doi do....

....Mot hom co giao thong bai gan den ngay 20/11 moi lop phai co tiet muc gop vui cho thay co, va lop cua Thien chon chuong trinh dong 1 vo kich ten "hoa si va cong tuoc"....de giup Thien hoa dong cung ban be, Co giao da bat Thien tham gia vao vo kich vi Thien ve rat dep...
con tiep...........






....Thiện tham gia theo yêu cầu của cô giáo..vi nhan vat la 1 hoa si...đồng phục của vở kịch va kịch bản do 1 bạn nữ trong lớp phụ trách - ten Phương - mỗi nhân vật mỗi cá tính, sự bộc lộ cá tính của nhân vật là đều mà người diễn phai cảm nhận

Phuong vốn biết tính Thiên khó gần, nhưng do cô giáo yêu cầu nhân vật hoa sĩ do Thiên đảm nhận, phuong đã đến gặp Thien nói chuyện "Thien nên đọc kịch bản thật kỹ, đặc biệt là tác phong của hoa sĩ ", Thien im lang k nói gì, chỉ nhìn vào kịch bản - đột nhiên Phuong nói: "Thien sẽ mặc đồ nam trong vở kich, Thien k ngai chứ?". Thien trả lời rất ngắn gọn : "nếu mình thấy ngại sẽ k đống".... - bản tính của Thien vốn được nhieu người để ý trong trường với khuôn mặt nhìn xa cứ như con trai, Phuong tuy hỏi thế nhưng trong suy nghi đã hiểu lý do cô giáo chọn Thien vào vai nhân vật nam, có thể là về cá tính lẫn suy nghi của Thien đặc biet...

" câu chuyện của kịch bản được Phuong viết theo cảm xúc về cuộc sống thực... nhân vật Ba tước là 1 người k biết gì về nghệ thuật nhưng rất thích những tranh vẽ, 1 mặt là để chứng minh là có tài hoa , 1 mặt la sự trí thức hào hoa của 1 bá tước.....nhân vật họa sĩ là 1 nguời có nét vẽ sâu thẫm trong tâm hồn, khi vẽ họa sĩ nhìn thấy sự vui ve hoà quyện vào bức tranh.....đặc biệt nhân vật nữ chính do Bích đảm nhận, là 1 nàng tiểu thư vô cùng kiêu kì, sống thực tế với nàng tiểu thư này thì nghệ thuật vốn k là điều gì mới mẻ trong suy nghĩ của cô ta, đơn giản chi thấy đẹp là cô ta sẽ muốn có nó, cả 2 người đêu muốn bức tranh vẽ của anh chàng họa sĩ bằng mọi cách, và khi có được nó rồi bức tranh vẽ nó như vô giá với ho, vi khi đã có rồi họ thường thấy rát bình thường, chỉ khi k có được họ thường mới muốn chiếm đoạt nó....."

...Thien đọc kich bản hồi lâu.....cô giáo hỏi Thiên sẽ vẽ gì vì là nhân vật họa sĩ phải có 1 bức vẽ....Thien suy nghi 1 hồi lâu và trả lời " e sẽ vẽ 1 con phượng hoàng đang bi thương"...cô giáo ngạc nhien "tai sao?".....Thien im lang k nói gi....

....Qua nhieu ngày tập luyện với nhau...vở kịch đã đến ngày trình diễn trong trường, buổi ssáng hôm đó mọi người ai cũng lo lắng đọc kỹ lưỡng kich bản, Thien la nguoi đến trễ nhất và trên tay là bức tranh của họa si trong kich bản. Mọi người mở ra xem, không hiểu sao không ai lên tiếng khên hay nói gi, chỉ nhìn vào bức tranh vi họ đều nhìn thấy bức tranh rất rất đẹp, nhưng k hiểu sao k muốn noi đẹp có lẽ mọi nguời ai cũng nhìn cái đep bên ngoài của bức tranh mà k hiểu ý nghĩa của bức tranh như nhân vật trong kich bản....

Sắp đến giờ trình diễn, Thien vao thay đồng phục...Bich thay xong đang ngồi trang điểm, đột nhien Thien bước ra sau khi thay đồ xong, Bich ngạc nhiên "Thien giống con trai quá"..Thien có khuôn mặt rất nam tính, ban tính khô khan ít cừơi càng làm Thiên tỏ vẻ nét con trai hơn...cả lớp ai cũng k nói gi nhưng có lẽ Thien hiểu họ đang nghĩ gì, nhưng với Thien chẳng ảnh hưởng gi...

Vở kich đuợc trình diễn với sư mở màn la múa hát....vỡ diễn đượcc dien ra rất tốt theo su luyện tập của các bạn...vở kich rất được sự chú ý của khản giả, có lẽ họ chú ý đến cách diễn xuất của cả 3 nhân vật....trong vo dien co 1 cảnh, có lẽ đây la sự cảm nhận thật của 3 nhân vật.....ba tuoc va nang tieu thu đên mua tranh của chàng họa sĩ...va hỏi ý nghia cua bức tranh vi bản thân Bich cũng k hieu ý nghĩa của bức tranh ma Thien vẽ.....Thien trả lời với tư ccách là họa sĩ trong kich bản " Xin lỗi ba tuoc va tieu thu, nếu 1 con phượng hoàng chỉ nhìn bên ngoài thôi thì rất đẹp đó, nhưng khi bi thương Phượng hoàng có còn tung cánh bay trên trời được nữa k?nếu k thể bay được thi Phuong hòang se còn la Phượng hòang k?...cũng như con nguoi ben ngoai đẹp đẽ lắm, nhưng tư tưởng va tư cách cũng bi thương mà k chữa trị cho lành thi cũng sẽ k đẹp gi cả....

Bich thật k ngờ, 1 bức vẽ cua Thien thôi mà lại có nhieu ý nghĩa nhu vậy, kể cả Phuong cung k nổi hết ngạc nhiên....họ biết rằng bên ngoài con người tên Thien này, có hàm ý nhiều tính cách khác nhau...
con tiep...






.....lớp của Thiên được giải thưởng hay về ý nghỉa kịch bản,ai cũng vui mừng và tranh của Thiên được cô hiệu trưởng thich và treo trong phòng giám thị để làm kỉ niệm, hình như ai đi về ngang cổng chính đều nhìn vào phòng giám thị đề nhìn bức tranh ey....Thiên trở nên nổi tiểng trong trường,các bạn trong trường để ý thiện ngày càng nhiều nam lẫn nữ...

...Để chúc mừng cho giải thưởng, cô giáo tổ chức đi biển Vũng tàu cho lớp đi qua đêm,cô tổ chức đi cùng với lớp A6 vì chủ nhiệm lớp đó thân với cô giáo nên 2 lớp cùng đi cho vui..tâm trạng được đi chơi ai cũng thich kể cả Thiên, cả tối Thiên ngủ k được chỉ mong trời sáng để được đi chơi ra biển.

Sáng sớm mọi người tập trung đông đủ lắm, Thiên mặc quan soc, ao thun trong rất thể thao, các ban gái trong lớp cứ nhìn Thiên với ánh mắt vừa thich vừa ngại...Thiên nhìn rất đáng yêu,mọi người đang chờ cô giáo đến thì Thiên thấy từ xa Bích được mẹ chở đến, Bích mặc áo thun va quần ngắn, đội chiếc nón trắng lụp xụp trông rất đẹp, các bạn trai ai cũng khen "Bich nhìn baby đáng yêu quá đi"...có lẽ ác cảm dành cho cô nàng Bích này hơi nhiều, nên Thiên chẳng thấy đẹp gì cả...Bên lớp A6
được chú ý nhất đó là Trung và Nhân,Kim, Trung rất đẹp trai học giỏi là người được các bạn gái chú ý, Nhân là cậu ấm, nhìn mặt rất baby, an chơi số 1, con nhà giàu nên rất ra vẻ, Kim là cô nàng chảnh nhât lớp, nhưng cũng học giỏi nhất trường hơn cả Bich,khó gần và ít nói....

Cô giáo đến mọi người lên xe,Thiên chọn ngồi đầu và người ngồi bên cạnh là Thủy, 1 cô bạn bình thường trong lớp, k có gì ấn tượng trong Thiên, đơn giản là bạn học cùng lớp thế thôi...Kim ngồi cạnh những cô bạn gái thân trong lớp của cô ta. Trung rất thích Bích, họ quen biết nhau nên ngồi gần nhau, Nhân thi ngồi với đám con trai quậy phá phía sau....

Trên đoạn đường đi, lớp phó phong trào 2 lớp tổ chức những trò chơi vui chơi cho vui, họ tổ chức trò chơi bốc thăm cặp cặp để tiến hành giai quyết tình huống.....mỗi người một phiều...Trung bắt cặp với 1 ngừoi bạn gái trong lớp Thiên,Nhân bắt cặp với 1 thằng con trai trong lớp hắn, Bích bắt cặp với Thủy, còn Thiên thì lại bắt cặp đúng ngay Kim, cô bạn nổi tiếng khó gần và chảnh...






khi đã bắt cặp lẫn nhau rồi thì sẽ là 1 cặp trong suốt chuyến đi này, nếu cặp nào vẫn ở bên nhau và giúp đỡ nhau trong những trò chơi trong suốt chuyến đi sẽ được phần thưởng....vì là trò chơi tổ chức trong suốt chuyến đi nên Thiên đành bắt cặp với cô bạn Kim đáng ghét kia, và điều dĩ nhiên họ phải dời chỗ ngồi gần nhau...

Kim lên chỗ Thiên ngồi, cả 2 người k ai chào ai cả vì cà 2 đều biết tiếng tăm của nhau...Kim mở lời nói chuyện với Thiên "Này cậu, tớ trước giờ làm gì cũng phải thắng nên tớ không muốn thua dù là 1 cuộc thi cho vui, đã bắt cặp rồi thì ráng thắng nha, đừng làm tớ thua đấy, còn không làm được thì ngồi yên cũng được,tớ có thể thắng 1 minh...", đáng lẽ Thiên cũng không quan tâm đến trò chơi của lớp lắm, nhưng cái cô bạn Chảnh này làm Thiên càng muốn chơi hơn mà chơi thì phải sao cho thua mới gọi là chơi...Thiên nở nụ cười rất tươi với cô bạn này và nói "Thế ah!nếu cậu muốn thắng thế thì để tớ giúp cậu" - trong lòng thì Thiên đang nói "Chờ đấy cô bạn"

trò chơi đâu tiên có tên gọi cột tay ăn bánh,phải ăn thật nhanh mỗi đội chỉ đơn giản có 4 cái bánh thôi, nhưng điều quan trọng là đối phương phải đút cho nhau ăn mà cả hai bị cột tay ở phía sau...người kia dùng miệng đút cũng được "đút bằng miệng chỉ là cắn nhẹ miếng bánh ở gốc thôi rồi đưa người kia", hoăc người kia dùng tay bị trói ở phía sau giữ bánh để người kia qua lại phía sau mà ăn..miễn nhanh là được....

Trò chơi này thì anh chàng Nhân là ăn nhanh nhất vi hắn và thằng bạn đều là boy thì có gì là ngại, chúng đút nhau bằng miệng tinh bơ...và Bích và Thủy cũng vậy, Trung thì còn ngần ngại nên họ dùng tay quay lại phía sau để đút....còn Thiên và Kim....khi chưa kịp nói gì thì Kim đã nói, đút bằng miệng nhanh hơn đấy...Thiên nghe bổng Shock...có lẽ với người khác Thiên sẽ k shock thế nhưng với cô nàng Kim đáng ghét kia thật là rất shock, Thiên trả lời tỉnh bơ "cẩn thận nha, đút bằng miệng tớ lỡ nhanh qua cắn trúng môi cậu đừng nói gì nha - chỉ là câu nói đùa cho bỏ ghét chứ Thiên không hàm ý xấu xa - trò chơi bắt đầu, nói thì nói hay đấy nhưng khi bắt đầu chơi, Thiên cảm giác sao mà khó qua vì phải cắn miếng bánh bằng miệng đưa cho Kim...nhưng với Kim thì chẳng có gì miễn thắng là ok rồi...
nhưng khi mặt Kim để gần sát mặt Thiên để đưa bánh, tim Thiên đập liên tục, cảm giác như miếng bánh có độc ấy...không dám ăn..tim thì cứ đập thình thịch..Thiên chưa hề tiếp xúc ai dù nam hay nữ với khoảng cách gần thế mà lại nhìn chầm chầm vào mắt nữa chứ...vừa ngại vừa run nhưng vẫn phải đến gần để ăn, ăn có 1 cái bánh mà Thiên ăn lâu lắm có thể do Thiên sợ phải ăn cái thứ 2 kia nên ăn rất chậm...và đương nhiên người về cuối cùng là Thiên và Kim vì thời gian hết giờ mà Thiện vẫn còn đang nhai miếng bánh kia....Kim tức giận hỏi "này cậu,bộ đó giờ cậu chưa ăn bánh sao mà ăn như rùa thế"...Thiên càng thấy đáng ghét cô nàng Kim này hơn, nhưng biết sao cãi lại bây giờ chẳng lẽ nói là run k ăn được nên đành im lặng.....

Người thắng là Nhân trong trò chơi này...mới đây đã đến nơi rồi. mỗi người được cô giáo sắp xếp phòng để ở chung, 4 người 1 phòng, dĩ nhiên là phải 2 cặp ở chung để tiện cho những trò chơi tiếp theo....

Nhưng lần này ở cùng phòng với Thiên lại là Bích, Thuỷ, vì Bích và Thủy cùng lớp với Thiên chỉ có Kim là lớp khác...không biết vô tình hay cố ý mà lại trùng hợp như vậy, 2 người mà Thiên cùng k có ác cảm là Bích và Kim cùng ở cùng phòng với Thiên....chỉ duy nhất có Thủy là Thiên thấy bình thường.

Mới vào phòng thì cô nàng Kim đã nói "tớ tắm trước nha, xin lỗi ở nhà tớ có thói quen tắm hơi lâu, mọi người thông cảm nếu chờ..." Nghe đã thấy ghét rồi Thiên lên tiếng "này này tớ nói nghe nè, nghe nói khách sạn ở bãi biển hay có Gián lắm, cậu tắm trứoc coi chừng Gián bò ra đấy, để tớ tắm trước có gì kiểm tra dùm cậu cho...", và dĩ nhiên là cô nàng Kim kia nhường cho Thiên rồi vì Gián là kẻ thù lớn nhất của các cô nàng tiểu thư mà...được đắt y Thiên vào đó tắm ngâm mình cả tiếng đồng hồ và mở nhạc trong điện thoại nghe để k nghe tiếng gõ cửa của Kim bên ngoài khi chờ lâu....khi tắm xong Thiên ra ngoài nhìn thấy khuôn mặt của Kim tức giận "tắm gì lâu thế"...Thiên trả lời "tớ thấy nhiều con Gián lắm đấy, cậu tắm nhanh rồi ra, không thì chúng bò ra bất ngờ cậu chạy không kịp đấy..."

còn tiếp






.....Kim hết sức cảm động khi những gì Thiên nói và làm để chứng minh tình cảm dành cho mình, Kim ôm Thiên vào lòng thật chặt như cảm nhận thế giới thật nhỏ bé và đẹp đẽ vì mình đã may mắn gặp được Thiên.

Thiên cười nói "khi cậu đeo nhẫn của tớ thì tớ là ông xã của cậu rồi đấy, hãy bên tớ mãi mãi nha bà xã dễ thương của tớ"
Kim cười "uhm biết rồi ông xã đáng yêu của tớ"

Feon cười la lên "hai vợ chồng hạnh phúc thế thì phải đi ăn mừng thôi yeah yeah"
Thiên và Kim nhìn nhau trong hạnh phúc và cười mãn nguyện khi người chứng kiến tình cảm của cả 2 là Feon người bạn thân nhất đời của Thiên....Thiên cười hỏi Feon "thế cậu tối nay muốn đi đâu chơi?"

Feon suy nghĩ cười khoái chí "tối nay tụi mình qua rũ Bích cùng đi đi, để tớ cũng có cặp nữa chứ"
Thiên cười đồng ý và chở Kim về nhà để thay đồ nghĩ ngơi tối sẽ gặp lại kim sau...Feon điên thoại cho Bích "cậu đang làm gì vậy?tối nay đi chơi cùng bọn tớ nha"

Bích cười đồng ý nhưng Bích không hề biết về việc của Thiên và Kim.....Bích nghe điện thoại xong thay đồ qua nhà thiên liền không cần chờ đến tối.

Feon thấy Bích đến cười nói "cậu đến sớm vậy?cậu nhớ tớ hả?"
Bích cười "uhm tớ nhớ cậu quá nên qua đây"
Bích nhìn quanh không thấy Thiên nên hỏi "Thiên đâu rồi?"

Feon cười "cậu ấy bây giờ hạnh phúc rồi, đang đưa bà xã về chắc họ đi đâu chơi tí rồi"
Bích ngạc nhiên hỏi "bà xã?là ai thế?kim hả?"

Feon cười và kể mọi chuyện cho Bích nghe, nghe xong lòng Bích như quặn đau có lẽ cảm thấy lúc này thật sự đã mất Thiên hoàn toàn, mình không còn tí cơ hội nào nữa..

Feon đang vui vẻ thấy khuôn mặt của Bích đổi sắc, cậu ta đã quên mất Bích cũng là người rất thương Thiên, có lẽ vui thay cho Thiên mà đã quên đi còn 1 người phía sau đang rất đau buồn...

Feon đến gần nhìn Bích nói "tớ xin lỗi, cậu buồn lắm à?"
Bích cười ngượng "tớ có gì đâu mà buồn"
Feon nói tỉnh bơ "này sao cậu không quen với tớ vậy?tớ cũng đẹp trai lắm mà
Bích đang buồn cũng cảm thấy buồn cười khi nghe Feon hỏi, Bích cười nhẹ nói "uhm cậu đẹp trai lắm"

Feon nói "khi nhìn thấy Thiên tìm được hạnh phúc, tớ cũng cảm thấy ghen tị nhưng rất vui cho cậu ấy, tớ cũng mong tớ có được người con gái yêu tớ như cậu ấy đã có"

Bích cũng nói trong vẻ buồn bã "uhm tớ cũng ghen tị với Kim vì cậu ấy quá hạnh phúc"
Feon đến gần bên Bích và nói "cậu cho tớ thêm 1 cơ hội nữa được không?cậu là người con gái rất tốt, rất đáng để tớ bỏ thời gian trinh phục, bây giờ Thiên đã tìm được hạnh phúc rồi thì cậu hãy quên cậu ấy đi, hãy mở cửa lòng cho tớ được vào 1 cách dễ dàng đi"

Bích nhìn Feon hỏi "tại sao cậu lại chọn tớ khi cậu biết người tớ thương là ai?sao cậu lại thương tớ khi cậu là người rất đa tình"

Feon nói rất chân thật "vì tớ muốn tìm được cái gọi là tình yêu là hạnh phúc như Thiên, tớ đa tình vì tớ chưa tìm được 1 nửa của mình, vì vậy cậu hãy trở thành 1 nửa đó đi, hãy đến bên tớ và tớ sẽ cố gắng lấy cho được trọn tình cảm của cậu để cậu quên đi Thiên mãi mãi"

Người ta nói ai cũng sợ cô đơn đau khổ,ai cũng có lòng ganh tị cũng muốn được người khác yêu thương coi trọng, Bích yêu Thiên nhiều nhưng là tình cảm đơn phương và Feon có tình cảm với Bích nên muốn được có cơ hội, Bích cố chấp muốn có được tình cảm không phải của mình thì sẽ càng đau khổ hơn, nếu đã như vậy thì việc cho Feon cơ hội làm Bích vui vẻ là điều chẳng sai trái gì...

Bích nhìn ánh mắt của Feon rất lâu, cậu ta vốn rất đa tình, nói chuyện nhiều lúc cứ như người không yêu ai nhưng khi đã chú tâm vào ai đó rồi thì cậu ta cũng như bao người khác muốn dành tình cảm cho đối phương đó mà thôi....Bích hỏi Feon "cậu có thể chứng minh với tớ là cậu sẽ thương tớ thật lòng không?câu có thể giúp tớ quen đi Thiên mà không hối hận khi đến bên cậu không?cậu có thể làm được tốt để tớ vui không?"

Feon hiểu hiên giờ Bích đang nghĩ gì, có lẽ Bích chỉ tạm thời đồng ý tình cảm của Feon mà thôi nhưng Feon không ngại, cậu ta nói "tớ không biết mình làm tốt hay không nhưng tớ sẽ cố gắng, nhưng cậu phải hứa với tớ rằng khi bên tớ xin hãy đặt tớ ở vị trí quan trọng trong lòng cậu ko được lừa dối tớ, có thế tớ mới có thế làm tốt mọi việc vì cậu"

Bích đến gần ôm Feon nói "cám ơn cậu đã thương tớ bên tớ, tớ cũng sẽ cố gắng vì cậu cũng như cậu cố gắng vì tớ mà làm, nếu 1 ngày nào đó cậu làm tốt đến nổi khiến tớ yêu cậu hơn tất cả thì lúc đó tớ xin đem mạng sống linh hồn và lý chí để nghĩ về cậu và dành cho cậu"

Feon vui mừng và hôn Bích rất thấm thiết, Feon ghì chặt Bích vào lòng trong hạnh phúc, cậu ta đang muốn cảm nhận cái gọi là thự thách của tình yêu, cậu ta phải cố gắng trinh phục được 1 trái tim của người con gái đang có hình bóng của người khác, tuy khó khăn nhưng nếu cậu ta làm được thì 1 ngày nào đó Feon cũng sẽ có được cái gọi là hạnh phúc...






....Thiên về đến nơi thấy Feon đang nắm tay Bích rất nồng nàn, Thiên cười nói "wow wow chuyện gì thế này?hai người đang yêu nhau đó hả?"

Feon cười khoái chí "chứ sao chứ sao, tớ cũng phải có người yêu chứ haha"
Thiên thấy Feon cười vui vẻ trong lòng cậu ta vui lắmk, Thiên nhìn Bích và nói "feon là người rất tốt, cậu ấy xứng đáng là người cậu gởi trọn tình yêu"

Bích cười nhẹ nhưng trong lòng có chút nhói đau vì người chúc mừng mình lại là Thiên, nhưng Bích vẫn cười nói "uhm tớ biết, tớ sẽ cố gắng yêu thương cậu ấy"

Feon cười nói "tối nay tụi mình chúc mừng linh đình đi ha, chơi thật đã vì tụi mình cũng sắp về nước rồi mà"
Bích hỏi "hai cậu đinh khi nào về?"

Thiên nói "kim nói mẹ cậu ấy sẽ gặp tớ nói vể việc cho cậu ấy đi du học cùng tớ, sau khi gặp mẹ cậu ấy xong tụi tớ sẽ về"

Bích hỏi "cậu ấy cũng qua pháp du học à?vậy thì để tớ cũng sẽ thu xếp đi cùng ngày với cậu ấy'
Feon hét lên vì mừng rõ "wow wow tuyệt vời, cậu làm thế đi, khi Kim qua đó với Thiên, cậu cũng qua đó với tớ thì còn gì tuyệt vời nữa, lúc đó tớ và Thiên là người hạnh phúc nhất rồi"

Thiên cũng vui rất nhiều cậu ta không hình dung được hạnh phúc thế nào khi cả 4 người ở bên cạnh nhau, chắc chắn cả 4 sẽ che chở bảo vệ nhau chia sẻ mọi niềm vui nổi buồn trong cuộc sống khi bên nhau...

Kim về đến nhà thay đồ nằm nghĩ 1 tí để tối gặp Thiên, mẹ Kim vào phòng nói chuyện với Kim "gia đình Thiên biết con và Thiên quen nhau không? mẹ muốn gặp gia đình nó về việc du học của con, gia đình sẽ lo lắng tiền cho con du học nhưng sinh hoạt và nơi ở bên đó mẹ muốn hiểu rõ thế nào, mẹ không muốn con gặp bất cứ khó khăn gì bên đó, nếu lỡ như gia đình nó gây khó khăn với con như mẹ đã từng gây khó khăn với nó thì khi con sống chung nhà với nó bên đó mẹ rất lo"

Kim nói "con sẽ nói với cậu ấy việc này để cậu ấy thu xếp gặp mẹ, cậu ấy đã nói với gia đình việc của con và cậu ấy rồi, mẹ có thể gặp bác của cậu ấy"

Mẹ kim đồng ý có lẽ mẹ kim cũng lo lắng cho đứa con gái của mình, tuy là bà ta không biết làm sao ngăn cản con gái mình nhưng cũng không muốn người ngoài làm tổn thương, mẹ Kim muốn an tâm rằng khi cho con gái minh đi với Thiên thì bản thân thiên cũng phải thuyết phuc gia đình bên thiên không làm gì ảnh hưởng đến việc học hay đời sống của Kim bên đó"

cả tối 4 người đi chơi rất vui vẻ nồng nàn hạnh phúc ôm nhau như 2 cặp rất hạnh phúc, trong lòng mỗi người có nổi buồn nổi lo khác nhau, nhưng hiện giờ họ chỉ biết rằng đang biết hạnh phúc thế là đủ rồi..

Kim kể cho Thiên nghe việc mẹ Kim muốn gặp Bác Thiên và Thiên cũng muốn như thế vì mẹ Thiên đã chấp nhận Thiên rồi thì bên gia đình của Thiên cũng phải có ai đó chấp nhận cả 2 thì khi bên nước ngoài nơi xa xôi kia nếu họ gặp khó khăn gì thì gia đình của cả 2 mới có thế cùng giúp đỡ họ được...

Đi chơi về thiên điện thoại cho bác nói về việc mẹ kim muốn gặp bác, và có lẽ đây cũng là đều mà Bác thiên muốn từ lâu, Thiên kể việc mẹ Kim đã chấp nhận cho cả 2 tạm thời quen nhau và cùng du học cùng nhau, Thiên nói "mẹ kim thương cậu ấy đã chấp nhận cho cậu ấy quen con, con hy vọng bác cũng chấp nhận cho con như vậy, đừng nói những gì không tốt trước mặt mẹ cậu ấy mà để mẹ cậu ấy thay đổi ý định"

Bác thiên hỏi "con nghĩ con đường con chọn là đúng à?tại sao con lại muốn đi con đường không tốt như thế?"
Thiên trả lời thành thật "có lẽ với bác là sai trái, là tội lỗi nhưng bác có thể ngăn con đường con đi được không khi mạng sống của con vì cậu ấy mà sống, nếu như bác tách rời con và cậu ấy, con sẽ hận bác suốt cuộc đời và không bao giờ tha thứ cho bác khi giết chết mạng sống của con"

Thiên nói như thế để khẳng định cho bác Thiên biết Kim là tất cả của mình, Thiên lo sợ suy nghĩ của Bác nên muốn bác hiểu và thông cảm và cũng để hù dọa cho bác biết rằng Bác sẽ mất đứa cháu vĩnh viễn nếu như tổn thương đến Kim người mà Thiên thương hơn cả mạng sống"

...Và rồi bác Thiên và mẹ kim gặp nhau, Thiên cũng đi cùng vì lo lắng bác mình nói chuyện lỡ lời, kIm không đi có lẽ vì ngại gặp bác của thiên...

Bác Thiên lịch sự nói "tôi chào chị, tôi là bác Thiên, tôicó biết về việc 2 đứa"
Mẹ kim nói có vẻ ngại vì đứa con gái mình nhưng mẹ Kim vẫn cố gắng nói chuyện "tôi cũng vậy, tôi biết chuyện 2 tụi nó, và tôi cũng đã từng không chấp nhận nhưng tôi không muốn giết chết đứa con gái duy nhất của mình khi làm đều nó không muốn"

Bác thiên hỏi "tôi muốn hỏi chị, liệu tụi nó sẽ sống tốt không khi ở bên nhau"
Thiên gắt ngang nói "bác, sao bác hỏi vậy?"
Bác thiên lại nói "tôi biết cháu tôi không tốt khi dụ dỗ con gái của chị, nhưng việc này với gia đình tôi rất khó chấp nhận, Thiên mất ba lẫn mẹ nên tôi thương nó lắm, thấy nó như thế tôi không biết làm gì cho nó bây giờ"

Mẹ kim cũng sót xa nói "anh thương cháu của anh thế còn con gái của tôi?anh nghĩ việc này với tôi dễ dàng lắm sao?điều này là động trời là tội tệ nhất mà tôi phải gánh chịu thay cho con gái tôi vì tôi xin ra nó, nhưng nó cũng là mạng sống của tôi, nó nói Thiên là tất cả cuộc sống của nó nếu tôi không đồng ý thì có khác nào tôi giết con mình"

Thiên thấy tội nghiệp mẹ Kim, quay sang cáu gắt nhìn bác thiên nói "bác đủ rồi, bác đang làm gì vậy?"
Bác Thiên nhìn Thiên nói "con nghĩ con làm đúng à?cô Út có chấp nhận cho con làm vậy không?gia đình thương con nên mới nói vậy?"

Thiên cáu gắt "con tôn trọng bác biết bao nên đã muôn bác gặp mặt mẹ Thiên để nói chuyện, nhưng bác lại nói với mẹ Kim như vậy, có nguời mẹ nào chấp nhận cho con gái mình quen người như con thế đâu, nhưng mẹ cậu ấy đã cố gắng thế mà cậu lại đem gia đình mình ra nói rằng không thể chấp nhận"

Bác Thiên im lặng...Thiên nói tiếp "Kim từng nói với mẹ cậu ấy, con là mạng sống của cậu ấy, nhưng chưa đủ đâu vì cậu ấy con hơn thế nữa đối với con, nếu như gia đình mình tổn thương tình cảm cậu ấy dành cho con hoạc tổn thương mẹ cậu ấy khi chấp nhận con, con sẽ không bao giờ nhìn nhận cái gia đinh này nửa, cô Út không phải mẹ con, con chỉ cần người thân chấp nhận cho con và NỘi đã chấp nhận, cậu không thay đổi được mà chấp nhận thì hãy coi như con không phải cháu của cậu"

Bác Thiên bực bội nói "chẳng lẽ con yêu đến không quan tâm người thân thế à?"
Thiên bực bội "đã là người thân mà lại không thông cảm cho con, mẹ Kim không đau lòng cấm cản con là điều may mắn trong suốt cuộc đời con rồi, cậu và cô không phải cha mẹ con tại sao lại cấm cản con như thế, thương con thì phải ở mức độ hiểu con cần gì chứ"

Mẹ Kim hết sức kinh ngạc về suy nghĩ và lời nói của kim, bà ta cảm nhận quả đúng là Thiên rất sâu sắc, có lẽ bà ta biết Thiên hiểu bà ta đau lòng cỡ nào sót xa cỡ nào, Thiên luôn che chở bảo vệ và muốn gia đình chấp nhận Kim 1 cách mãnh liệt, tuy tình cảm của họ là điên khùng là bệnh hoạn nhưng nếu 1 ngày nào đó ai cũng cấm cản họ thì mẹ kim vẫn biết rằng thiên sẽ không bỏ rơi con gái bà dù ở bât cứ đâu...

Bác Thiên lắc đầu không biết nói gì nhưng đúng là bác Thiên quá đáng vì mẹ của kim đã vì con chấp nhận ngại ngùng nói chuyện với Bác thiên rồi, đáng lẽ người nên xấu hổ là gia đình thiên vì đứa cháu như vậy, trong cuộc sống không mấy ai cao cả như mẹ Kim, gia đình Thiên phải cảm mến cho mẹ Kim thì đúng hơn chứ không có tư cách gì mà nói với mẹ Kim như thế vì người dụ dỗ con gái người ta là Thiên, dụ dỗ 1 người con gái mình thường bước vào thế giới không ai chấp nhận...

Mẹ Kim nói với giọng cương quyết "tôi không biết gia đinh anh thế nào, con tôi muốn đi du hoc, tôi sẽ giúp nó, còn viềc nó và Thiên thế nào thì tương lại sẽ trả lời vì tôi cũng không biết con đường nó chọn có thật sự hạnh phúc hay không nhưng hiện giờ tôi không muốn giết chết con gái mình"

Bác thiên nhẹ giọng "tôi xin lỗi, lỗi là gia đình tôi tất cả, việc tụi nó tôi sẽ không xen vào nữa, tụi nó cứ tự quyết định vì tôi cũng chỉ là bác nó mà thôi, nhưng tôi sẽ giúp đỡ nó"

Bác Thiên và mẹ Kim bắt đầu nói chuyện về việc du học, nơi ở và học tập thế nào, bác thiên chủ yếu muốn lo cho tương lai Thiên nên trước mắt là để thiên học thật tốt bên đó đi, còn việc Thiên và kim có kểt quả hay không thì tự bản thân Thiên giải quyết, cấm cản Thiên thì càng làm tương lai Thiên tối tâm...người lớn thường bó tay với suy nghĩ của trẻ con nhưng họ sẽ thu xếp chỉ đường đúng và tốt cho con họ đi từ từ, những khó khăn trong cuộc sống nhưng đau khổ tự lập có thể sẽ giúp họ trưởng thành và suy nghĩ chính chắn hơn..

Nói chuyện xong bác Thiên chào từ biệt mẹ kim, Thiên đến gần chỗ mẹ kim nói "con xin lỗi nếu lúc đầu bác con nói có gì quá lời"
Mẹ kim nói "không sao, nhưng điều cậu cần làm và chứng minh với gia đình cậu và gia đình tôi là hãy học thật tốt và lo cho đứa con gái tôi thật tốt, nếu cậu làm không tốt thì sau này đừng trách tôi hay gia đình cậu nếu cấm cản cả 2 đến với nhau"

Thiên cảm nhận được thật ra không ai chấp nhận hoàn toàn nhưng họ cho hy vọng thì Thiên nên nắm lấy vì nếu lỡ tay không nắm giữ kỹ thì tương lai có thể kim sẽ đi mất, hy vọng Thiên thật sự làm được những gì mình nói bằng hành động chứ không phải chỉ nói bằng những lời yêu đương đơn giản thế thôi vì cuộc sống là phải mạnh mẽ phải quyết tâm nhìn về tương lai thì mới có tương lai được...
Trả lời với chú thích




Search from ALEXA


put your ads here